Cựu Thanh niên xung phong

Tiếng hát trên quả bom nổ chậm – Thiếu nữ thép của tuyến lửa 12A

Giữa một đêm năm 1966, tuyến đường 12A bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội. Hàng chục quả bom nổ chậm được thả xuống Khe Ve, khiến con đường bị cày xới, đoàn xe không thể tiếp tục hành quân. Trong lúc kiểm tra hiện trường, Trần Thị Thành và Đại đội trưởng công binh bị một quả bom phát nổ hất tung xuống đường. Ngay sau đó, bà phát hiện một quả bom nổ chậm đang nằm án ngữ trên tuyến đường. Thay vì tránh xa, bà quyết định đứng trực tiếp trên quả bom để theo dõi tình trạng của nó, đồng thời cất tiếng hát nhằm động viên đồng đội đang san lấp đường. Hành động dũng cảm ấy đã khiến đồng đội đặt cho bà cái tên “Thành thép” – người phụ nữ nhỏ bé nhưng có ý chí và lòng quả cảm phi thường.

Quảng Trị18/08/2026Xã Tùng Bá (Đoàn xã Tùng Bá)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng hát trên quả bom nổ chậm – Thiếu nữ thép của tuyến lửa 12A

Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, tuyến đường 12A qua Trường Sơn là một trong những tuyến giao thông chiến lược quan trọng, đưa bộ đội, lương thực, vũ khí và hàng hóa từ hậu phương vào chiến trường miền Nam.

Đối với những thanh niên xung phong như Trần Thị Thành, mỗi ngày trên tuyến lửa là một ngày đối mặt với bom đạn.

Đại đội C759 được giao phụ trách khoảng 10 km đường từ Khe Cấy đến Bãi Dinh. Công việc của họ là lấp hố bom, sửa đường, mở đường tránh và bảo đảm cho những đoàn xe tiếp tục vượt qua tuyến lửa.

image.png

Khẩu hiệu của đơn vị khi ấy rất giản dị nhưng thể hiện quyết tâm sắt đá:

“Máu C759 có thể đổ, nhưng đường C759 không thể tắc.”

Năm 1966, trong một đêm tại khu vực Khe Ve, máy bay Mỹ liên tục đánh phá. Khoảng 50 quả bom nổ chậm được thả xuống, khiến mặt đường, khe suối và sườn núi bị cày nát.

Đường bị chia cắt.

Những người thanh niên xung phong lập tức lao ra hiện trường.

Họ không có nhiều thời gian để sợ hãi. Bởi phía sau là những đoàn xe đang chờ, phía trước là chiến trường cần tiếp tế.

Trong lúc đi kiểm tra, bà Trần Thị Thành và Đại đội trưởng công binh bất ngờ bị một quả bom phát nổ hất tung xuống đường. Khi hoàn hồn, bà phát hiện ngay gần mình còn một quả bom nổ chậm chưa phát nổ.

Quả bom nằm đúng vị trí có thể gây nguy hiểm cho tuyến đường.

image.png

Nếu không xử lý được, đoàn xe không thể đi qua.

Bà Thành bình tĩnh quyết định đứng trên quả bom để theo dõi tình trạng của nó. Nếu cơ cấu kích nổ có dấu hiệu hoạt động, bà sẽ lập tức báo hiệu cho đồng đội.

Rồi một hình ảnh khó quên đã xuất hiện giữa tọa độ lửa.

Người nữ thanh niên xung phong trèo lên quả bom và cất tiếng hát.

Bên dưới, đồng đội vẫn khẩn trương san lấp hố bom, sửa đường.

Giữa tiếng máy bay, tiếng bom và tiếng đất đá, tiếng hát của người con gái trẻ vang lên như một lời động viên:

“Cứ bình tĩnh làm việc, tôi vẫn ở đây.”

Tiếng hát ấy không chỉ để trấn an đồng đội mà còn là cách để bà tự chiến thắng nỗi sợ hãi của chính mình.

Đường tạm thời được khôi phục.

Những đoàn xe lần lượt vượt qua.

Sau khi đoàn xe đi qua an toàn, quả bom mới phát nổ, phá tung một phần ngọn đồi phía sau.

image.png

Những người đồng đội chứng kiến sự việc đã gọi bà bằng cái tên trìu mến:

“Thành thép!”

Bởi họ hiểu rằng để có thể đứng trên một quả bom nổ chậm giữa tuyến đường đang bị đánh phá, người lính phải có một tinh thần thép.

ĐẰNG SAU SỰ GAN DẠ LÀ NHỮNG MẤT MÁT KHÔNG THỂ QUÊN

Những câu chuyện về Trần Thị Thành không chỉ có lòng dũng cảm.

Đó còn là những mất mát mà bà mang theo suốt cuộc đời.

Trong những ngày ở tuyến lửa, bà từng chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh. Có những người nằm lại giữa rừng núi, thi thể chưa kịp đưa về thì bom đạn tiếp tục trút xuống.

Đau đớn hơn, năm 1968, em gái ruột của bà là Trần Thị Thế, mới 17 tuổi, cũng theo chị lên tuyến 12A và hy sinh. Một quả rốc-két đánh trúng hầm khiến người em gái mãi mãi nằm lại giữa Trường Sơn.

Nhưng trước những mất mát ấy, Trần Thị Thành vẫn không gục ngã.

Bà tiếp tục công tác, tiếp tục cống hiến và mang theo ký ức về đồng đội suốt những năm tháng sau chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn