Bài viết

Tiếng Hát Trên Trọng Điểm 105

ột câu chuyện về những nữ thanh niên xung phong nơi tuyến lửa Trường Sơn năm xưa. Giữa mưa bom và hiểm nguy, họ vẫn giữ tinh thần lạc quan bằng những câu hát vang lên bên con đường vận tải chiến lược.

Đắk Lắk20/05/2026Thẩm Thị Mai Linh (Trường Cao đẳng Văn Hoá Nghệ thuật Đắk Lắk)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, tại trọng điểm 105 trên tuyến đường Trường Sơn, ngày nào bom cũng dội xuống đỏ rực cả núi rừng. Đất đá bị cày tung, cây rừng cháy khét lẹt. Công việc của đội thanh niên xung phong là san lấp hố bom, mở đường cho xe vận tải đi qua trong đêm.

Lê Thị Minh Nguyệt khi ấy vừa tròn hai mươi tuổi. Cô cùng mười hai đồng đội sống trong những căn lán dựng tạm dưới chân núi. Ban ngày tránh bom, ban đêm cầm cuốc xẻng lao ra mặt đường.

Có những hôm vừa lấp xong hố bom thì tiếng máy bay lại rít lên trên đầu. Mọi người chỉ kịp lao xuống hầm trú ẩn, đất đá đổ ào ào lên nắp hầm như muốn vùi lấp tất cả.

Nhưng điều khiến chị Nguyệt nhớ nhất không phải tiếng bom.

Mà là tiếng hát.

Trong đội có chị Thu Hà, quê ở Nghệ An, giọng hát rất hay. Mỗi lần công việc căng thẳng, chị lại cất tiếng:

“Đường ra trận mùa này đẹp lắm…”

Tiếng hát vang giữa núi rừng tối đen khiến ai cũng thấy lòng mình vững hơn. Có đêm cả đội vừa xúc đất vừa hát, tiếng cười chen giữa tiếng cuốc chạm đá.

Một lần, sau trận bom dữ dội, cây cầu tạm bị đánh sập. Nếu không sửa kịp trước sáng, đoàn xe chở lương thực phía sau sẽ mắc lại. Cả đội nhận lệnh ra cầu ngay trong đêm.

Mưa rừng lạnh buốt, nước suối dâng cao tới thắt lưng. Các cô gái thanh niên xung phong chuyền từng tấm ván, từng bao đất trong ánh đèn pin yếu ớt.

Đang làm, một quả bom nổ chậm nằm gần mép đường bất ngờ phát tín hiệu. Ai cũng chết lặng.

Chị Thu Hà bình tĩnh bảo mọi người lùi lại, còn mình cùng tổ công binh xử lý quả bom. Trong lúc chờ đợi căng thẳng, từ phía xa vẫn vang lên tiếng hát khe khẽ của chị:

“Cô gái mở đường…”

Tiếng hát ấy át cả nỗi sợ.

Rạng sáng, cây cầu được nối lại. Đoàn xe vận tải lần lượt băng qua an toàn trong màn sương mờ.

Nhiều năm sau hòa bình lập lại, bà Lê Thị Minh Nguyệt trở về thăm lại Trường Sơn. Con đường năm xưa giờ đã rộng lớn, xe cộ nối dài không dứt.

Đứng trước tấm bia tưởng niệm đồng đội, bà khẽ nói:

“Ngày ấy chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng phải giữ cho con đường được thông. Không ai nghĩ mình là anh hùng.”

Rồi bà lặng im thật lâu, như vẫn nghe đâu đó giữa đại ngàn tiếng hát của những cô gái thanh niên xung phong năm nào — trong trẻo và kiên cường giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn