Tiếng Hát Trên Tuyến Lửa Vĩnh Linh
Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, Vĩnh Linh là vùng đất hứng chịu vô số trận bom đạn. Dù cuộc sống vô cùng gian khổ, người dân và các đội văn công vẫn mang tiếng hát đến các hầm trú ẩn, trận địa và đơn vị chiến đấu để động viên tinh thần quân dân. Câu chuyện kể về một nữ ca sĩ văn công trẻ biểu diễn giữa tuyến lửa.
Vĩnh Linh đất đỏ năm nào,
Ngày đêm bom đạn cày xào ruộng nương.
Biển Đông vọng tiếng trùng dương,
Hòa cùng tiếng pháo chiến trường xa xa.
Có cô gái tuổi mười ba,
Lớn lên giữa những mái nhà dưới hầm.
Rồi theo đoàn hát âm thầm,
Mang lời ca đến những năm chiến trường.
Không mang súng giữa khói sương,
Không ra trận địa giữ đường biên cương.
Nhưng cô mang cả yêu thương,
Gửi vào câu hát giữa vùng lửa bom.
Sân khấu chỉ một khoảng trống,
Bên hầm trú ẩn giữa đồng đất quê.
Tấm bạt căng vội ven đê,
Đèn dầu thay ánh đèn nghề lung linh.
Khán giả là những chiến binh,
Là dân công, mẹ già, em nhỏ.
Người vừa qua trận bom to,
Người còn đất bụi phủ mờ áo xanh.
Tiếng đàn cất giữa yên lành,
Một giây ngắn ngủi mong manh giữa đời.
Rồi câu hát bỗng ngân dài,
Bay qua hố đạn, vượt trời mây đen.
Cô ca về những cánh đồng,
Về dòng sông nhỏ, về đồng lúa thơm.
Ca về ngày nước non liền,
Về mùa thống nhất bình yên tương lai.
Mọi người chăm chú lắng tai,
Quên đi tiếng nổ còn ngoài xa xăm.
Có người lính trẻ âm thầm,
Mắt hoe ánh lệ nhớ thăm quê nhà.
Bỗng đâu còi báo vang xa,
Máy bay lại tới trên đà lao nhanh.
Mọi người xuống hầm thật nhanh,
Tiếng bom rung chuyển cả vành đất quê.
Nhưng khi trận đánh đi qua,
Cô lại đứng dậy cất ca giữa trời.
Tiếng hát chẳng hề ngừng rơi,
Như dòng suối mát giữa thời chiến chinh.
Ai nghe cũng thấy trong mình,
Có thêm sức mạnh hành trình phía trước.
Một câu hát nhỏ thân thương,
Đôi khi quý tựa chiến công lớn lao.
Năm tháng trôi tự khi nào,
Vĩnh Linh nay đã ngọt ngào màu xanh.
Những hầm đất cũ yên lành,
Đón người tìm lại chiến tranh một thời.
Cô văn công tuổi xuân thì,
Nay tóc đã điểm bạc vì thời gian.
Nhưng tiếng hát của năm xưa,
Vẫn còn vang vọng giữa mùa bình yên.
Như ngọn lửa sáng dịu hiền,
Sưởi lòng đất nước qua miền gian nan.
Giữa thời khói lửa ngập tràn,
Tiếng ca vẫn nở như ngàn đóa hoa.



