Khác

TIẾNG HÁT TRONG ĐÊM

Quảng Ninh25/08/2026Xã Long Hưng (Đoàn xã Long Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu chiến tranh chỉ có tiếng súng thì có lẽ ký ức về nó sẽ toàn là những gam màu u tối.

Nhưng những người từng sống qua chiến tranh lại kể rằng giữa khói lửa vẫn có tiếng cười, tiếng hát và những khoảnh khắc rất đẹp của tuổi trẻ.

Một cựu thanh niên xung phong từng kể với tôi về một đêm như thế.

Đó là một đêm sau khi đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ sửa đường.

Mọi người mệt rã rời.

Quần áo đầy bùn đất.

Có người bị xây xát.

Nhưng khi công việc kết thúc, một cô gái lấy chiếc lược nhỏ ra chải tóc rồi cất tiếng hát.

Ban đầu chỉ có một người.

Sau đó vài người khác hát theo.

Không có sân khấu.

Không có ánh đèn.

Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn và tiếng hát vang lên giữa rừng.

Họ hát về quê hương.

Hát về người mẹ.

Hát về ngày đất nước hòa bình.

Có người vừa hát vừa khóc.

Có lẽ vì nhớ nhà.

Có lẽ vì nhớ một người bạn đã hy sinh.

Nhưng tiếng hát vẫn tiếp tục.

Một lúc sau, tất cả im lặng khi nghe tiếng máy bay từ xa.

Mọi người nhanh chóng trở về vị trí.

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn.

Nhưng ký ức về đêm ấy vẫn còn.

Nhiều năm sau, người cựu thanh niên xung phong nói:

“Chúng tôi hát để nhớ rằng mình vẫn còn trẻ.”

Tôi rất thích câu nói ấy.

Bởi giữa chiến tranh, những người trẻ ấy vẫn giữ được tâm hồn trong sáng.

Họ vẫn yêu cuộc sống.

Vẫn biết nhớ nhà.

Vẫn biết rung động trước một câu hát.

Chính những điều bình dị ấy đã giúp họ có thêm sức mạnh vượt qua gian khổ.

Ngày hôm nay, chúng tôi có rất nhiều sân khấu, rất nhiều chương trình nghệ thuật và rất nhiều phương tiện để thưởng thức âm nhạc.

Nhưng tiếng hát giữa đêm chiến tranh có một ý nghĩa khác.

Đó là tiếng hát của niềm tin.

Tiếng hát của những người đang sống giữa hiểm nguy nhưng vẫn tin vào ngày mai.

Và tôi nghĩ, đó chính là vẻ đẹp của tuổi trẻ thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn