Bài viết

Tiếng hát trong đêm sơ tán

Đà Nẵng31/05/2026Phan Thị Thanh Phương (Trường Tiểu học Hoà Phước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh ác liệt, thành phố Đà Nẵng không còn đông vui như trước. Ban ngày, đường phố thưa người. Ban đêm, tiếng còi báo động và tiếng bom nổ vang lên khắp nơi. Nhiều gia đình phải đi sơ tán ra vùng ngoại ô để tránh bom đạn.

Ở một xóm nhỏ ven chân núi Sơn Trà có cô bé Mai mới mười tuổi. Cha em là bộ đội đang chiến đấu ngoài mặt trận, còn mẹ làm y tá chăm sóc thương binh. Dù cuộc sống rất khó khăn nhưng Mai luôn cố gắng giúp đỡ mẹ và mọi người.

Mỗi tối, khi bà con tập trung trong hầm trú ẩn, không khí lúc nào cũng căng thẳng và lo sợ. Trẻ nhỏ khóc vì nhớ nhà, người lớn thấp thỏm vì tiếng máy bay trên đầu.

Một hôm, để mọi người bớt sợ, Mai mạnh dạn cất tiếng hát bài hát về quê hương Đà Nẵng. Giọng hát trong trẻo của em vang lên giữa căn hầm tối khiến ai cũng lặng im lắng nghe.

Tiếng hát của Mai làm những em nhỏ ngừng khóc. Nhiều người mỉm cười sau những ngày dài mệt mỏi. Từ hôm đó, cứ mỗi khi còi báo động vang lên, bà con lại bảo:
– Mai hát cho mọi người nghe đi con!

Mai vừa hát vừa nhìn ánh mắt động viên của mẹ. Dù bên ngoài bom đạn vẫn nổ, trong căn hầm nhỏ mọi người cảm thấy ấm áp và có thêm niềm tin vào ngày hòa bình.

Một đêm nọ, bom rơi rất gần khu sơ tán. Đất đá rung chuyển dữ dội làm nhiều em nhỏ hoảng sợ. Mai liền nắm tay các em rồi cất cao tiếng hát. Giọng hát ấy át cả tiếng khóc và giúp mọi người bình tĩnh hơn.

Sau chiến tranh, Mai lớn lên trở thành cô giáo dạy nhạc ở Đà Nẵng. Mỗi khi kể cho học sinh nghe về những năm tháng ấy, cô luôn nói:
– Trong thời hoa lửa, đôi khi một tiếng hát nhỏ cũng có thể mang lại hy vọng cho rất nhiều người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng hát trong đêm sơ tán | Câu chuyện thời hoa lửa