Tiếng Hát Trong Hầm
Tiếng Hát Trong Hầm
Đêm ấy, tiếng bom rơi liên tiếp khiến cả xóm phải xuống hầm trú ẩn từ rất sớm. Trong căn hầm chật hẹp chỉ le lói ánh đèn dầu nhỏ, không khí trở nên nặng nề bởi tiếng trẻ con khóc và tiếng đất đá rung chuyển trên đầu.
Để mọi người bớt sợ hãi, cô Thu khẽ cất tiếng hát bài dân ca quen thuộc. Giọng hát nhẹ nhàng vang lên giữa bóng tối khiến cả căn hầm dần yên lặng.
Lũ trẻ thôi khóc rồi nép sát vào mẹ lắng nghe. Một vài người lớn cũng khe khẽ hát theo, dù ngoài kia tiếng máy bay vẫn gầm rú dữ dội.
Bài hát kết thúc, cô Thu lại tiếp tục hát thêm bài khác. Ánh mắt mọi người dần dịu lại như được tiếp thêm chút bình yên hiếm hoi giữa chiến tranh.
Khi tiếng bom ngừng hẳn, ai nấy mới nhận ra trời đã gần sáng. Mọi người bước ra khỏi hầm trong làn sương mỏng phủ kín đầu làng.
Cô Thu ngồi tựa cửa hầm, giọng đã khàn đi vì hát suốt đêm nhưng trên môi vẫn nở nụ cười nhẹ.
Giữa thời hoa lửa, những tiếng hát giản dị đã trở thành nguồn động viên giúp con người mạnh mẽ vượt qua sợ hãi và mất mát.


