Bài viết

TIẾNG HÁT TRONG HẦM ĐÁ

Quảng Ninh21/01/202610A7 (Trường THPT Hoàng Quốc Việt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG HÁT TRONG HẦM ĐÁ

Con đường Trường Sơn năm ấy không chỉ được mở bằng cuốc xẻng và thuốc nổ, mà còn bằng tuổi xuân của những con người trẻ tuổi. Trong tiểu đội nữ thanh niên xung phong đóng quân dưới chân núi đá vôi, Hòa là cô gái nhỏ nhắn nhất, nhưng cũng là người mang đến nhiều ánh sáng nhất cho cả đội. Hòa mới mười tám tuổi. Ngày rời quê, cô còn chưa kịp may xong chiếc áo dài hồng mà mẹ hứa sẽ cho mặc vào dịp Tết. Thay vào đó, Hòa khoác lên mình bộ quân phục màu xanh đã sờn vai, mái tóc tết gọn sau gáy. Cô không khóc khi chia tay gia đình, chỉ cười và nói: “Con đi rồi sẽ về, khi đất nước yên bình.”

Công việc của tiểu đội vô cùng nguy hiểm. Ban ngày, máy bay địch quần thảo, bom rơi xé nát núi rừng. Ban đêm, họ tranh thủ san lấp hố bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến. Những căn hầm đá chật hẹp là nơi trú ẩn duy nhất. Đất ẩm, không khí đặc quánh mùi khói thuốc súng và mồ hôi. Có những đêm, cả hầm rung lên bần bật, đá rơi lả tả, cái chết tưởng chừng chỉ cách một hơi thở.Trong những khoảnh khắc ấy, Hòa lại cất tiếng hát.Giọng hát của cô không lớn, nhưng trong trẻo và ấm áp lạ thường. Đó là những bài ca về quê hương, về dòng sông tuổi thơ, về ngày mai không còn bom đạn. Tiếng hát vang lên giữa lòng đá lạnh, len lỏi vào từng góc hầm, xoa dịu nỗi sợ hãi đang bám chặt lấy mỗi người. Đồng đội thường nói đùa rằng: “Bom có thể làm sập núi, chứ không làm tắt được tiếng hát của Hòa.”Có lần, sau một trận bom dữ dội, cả tiểu đội ngồi co ro trong hầm suốt nhiều giờ. Một cô gái bật khóc vì nhớ nhà, nhớ mẹ. Hòa ngồi lại bên cạnh, nắm tay bạn, rồi khe khẽ hát. Tiếng hát ấy không chỉ là lời ca, mà là lời động viên, là niềm tin rằng họ sẽ sống, sẽ vượt qua, sẽ thấy ngày hòa bình.Thế rồi, bi kịch xảy ra vào một buổi chiều mưa tầm tã. Khi cả đội đang khẩn trương san lấp một hố bom lớn để thông đường, Hòa phát hiện một quả bom từ trường chưa nổ nằm sâu dưới lớp đất. Cô hiểu rõ mức độ nguy hiểm của nó. Chỉ cần một va chạm mạnh, cả khu vực sẽ biến thành biển lửaKhông kịp suy nghĩ, Hòa hét lớn, yêu cầu mọi người rút lui. Cô lao tới, cố gắng dùng thân mình che chắn và tìm cách xử lý quả bom. Một tiếng nổ chói tai vang lên, xé toạc không gian núi rừng.

Khi khói bụi tan đi, con đường đã được thông, nhưng Hòa không còn nữa.

Đồng đội lặng người. Không ai khóc thành tiếng. Họ đặt Hòa nằm giữa rừng, xung quanh là hoa dại trắng muốt. Trong gió, dường như vẫn vang vọng đâu đó tiếng hát quen thuộc. Con đường hôm ấy đón những đoàn xe nối dài ra tiền tuyến, mang theo cả tuổi xuân của một người con gái đã hóa thân vào đá núi Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾNG HÁT TRONG HẦM ĐÁ | Câu chuyện thời hoa lửa