Bài viết

TIẾNG HÁT TRONG HẦM ĐÁ

Những nữ thanh niên xung phong trên tuyến lửa Quảng Bình đã sống lạc quan giữa mưa bom, dùng tiếng hát để tiếp thêm nghị lực cho đồng đội.

Gia Lai13/05/2026ĐINH THỊ NHOA (Chi đoàn: 10A1- Đoàn trường PTDTNT THCS và THPT Vĩnh Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hầm đá nơi chúng tôi trú quân nằm sát đường vận tải. Ban ngày máy bay Mỹ đánh dữ lắm nên ai cũng phải ở dưới hầm.

Cuộc sống thiếu thốn vô cùng. Cơm độn sắn, nước uống phải hứng từ khe núi.

Nhưng chị em thanh niên xung phong vẫn hay hát.

Chị Lan – người nhỏ nhất đội – có giọng hát rất hay. Mỗi lần bom vừa dứt, chị lại cất tiếng hát vang cả hầm đá.

Tiếng hát át cả tiếng máy bay ngoài trời.

Có hôm đường bị bom cày nát, cả đội phải lao ra san lấp ngay trong đêm.

Tay ai cũng rớm máu vì cuốc đá nhưng chị Lan vẫn cười:

‘Mai xe qua được là vui rồi.’

Một đêm đang làm đường thì bom bất ngờ trút xuống.

Khói bụi phủ kín cả sườn núi.

Khi đồng đội đào được chị Lan lên thì chị đã không còn nữa.

Nhưng điều khiến mọi người nghẹn lòng nhất là chiếc khăn tay nhỏ của chị vẫn còn cột trên cổ, chưa kịp tháo ra sau lúc hát.

Đến tận hôm nay, mỗi lần nghe lại bài “Cô gái mở đường”, tôi vẫn nhớ tiếng hát vang lên giữa hầm đá năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn