Tiếng Hát Trong Hầm Trú Ẩn
Hầm trú ẩn chật chội, tối và nặng mùi đất ẩm. Mỗi lần bom rơi, trẻ con lại khóc thét. Để xoa dịu, bà Tư – một người phụ nữ đã mất cả gia đình trong chiến tranh – thường cất tiếng hát.
Giọng bà khàn, không tròn vành, nhưng lạ thay, mỗi khi bà hát, tiếng bom như xa hơn. Lũ trẻ nép sát vào nhau, nghe những câu hát về cánh đồng, con trâu, dòng sông quê.
Một trận bom lớn ập tới. Hầm sập. Khi mọi người được cứu lên, bà Tư đã không còn. Thân bà che kín lối vào hầm.
Từ đó, mỗi khi yên tiếng súng, người ta lại nghe văng vẳng đâu đó tiếng hát cũ. Như thể bà Tư vẫn đang ru quê hương qua những mùa lửa đạn.



