Bài viết

Tiếng Hát Trong Hang Tối Và "Hội Thề" Tóc Ngắn

Hưng Yên01/01/2026Lê Thị Thùy Linh (xã Chí Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, đơn vị chúng tôi được điều động về bảo vệ huyết mạch giao thông đường sắt vận chuyển khí tài qua biên giới. Đây là mục tiêu đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ. Chúng tôi sống trong các hang đá bên đường tàu. Điều kiện khắc nghiệt đến mức nhiều chị em bị rụng tóc vì thiếu nước sinh hoạt và bệnh sốt rét rừng hành hạ.

Có một buổi tối, nhìn bạn mình ngồi khóc bên vũng nước vì mái tóc dài vốn là niềm kiêu hãnh giờ chỉ còn xơ xác, cả tiểu đội tôi đã đưa ra một quyết định táo bạo. Chúng tôi tổ chức một "Hội thề" ngay trong hang đá dưới ánh đuốc. Từng người một bước lên, để chị đại đội trưởng dùng chiếc kéo cắt đứt mái tóc dài.

Chúng tôi thề: "Khi nào đất nước chưa sạch bóng quân thù, mái tóc này sẽ không bao giờ để dài trở lại. Chúng em sẵn sàng dâng hiến cả thanh xuân và diện mạo của mình cho sự thông suốt của con đường". Đêm đó, trong hang đá tối tăm, không còn những cô gái dịu dàng với mái tóc thề, chỉ còn những người lính thực thụ với mái tóc ngắn đầy quyết tâm.

Để át đi nỗi buồn và sự khốc liệt của những trận bom tọa độ, chúng tôi bắt đầu hát. Những bài ca về quê hương, về tình yêu đôi lứa vang lên, va đập vào vách đá tạo nên những âm thanh vang vọng lạ thường. Tiếng hát ấy chính là vũ khí giúp chúng tôi đứng vững trên những đoạn đường sắt bị đánh nát, tiếp tục san lấp để tàu qua. Những "cô gái mở đường" với mái tóc ngắn năm xưa đã trở thành biểu tượng cho một thế hệ "đẹp nhất khi ở chiến trường".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn