Tiếng Hát Từ Bóng Tối Và Ngọn Lửa Truyền Kỳ
Khi đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng, thế giới của tôi thu nhỏ lại trong những âm thanh. Để không trở thành người đứng ngoài cuộc sống, tôi tham gia đội văn nghệ của Hội thương binh địa phương. Tôi chơi đàn bầu – nhạc cụ mà chỉ cần một dây nhưng có thể nói lên vạn lời tâm sự.
Tôi nhớ những buổi biểu diễn cho các tân binh chuẩn bị lên đường nhập ngũ. Đứng trên sân khấu, dù không thấy mặt các em, nhưng tôi nghe được tiếng thở gấp gáp, tiếng xì xào náo nức. Tôi đàn bài “Người chiến sĩ ấy”, tiếng đàn da diết nhưng mạnh mẽ. Có em chạy lên sân khấu nắm tay tôi hỏi: "Chú ơi, chú mất mắt rồi có hối hận không?". Tôi cười, bảo: "Chú không thấy ánh sáng bằng mắt, nhưng chú thấy Tổ quốc mình rực rỡ trong tim. Các cháu đi để giữ lấy cái rực rỡ đó".
Tiếng hát và tiếng đàn của một người thương binh hỏng mắt như tôi đã trở thành "ngọn lửa" tinh thần. Tôi nhận ra mình không hề mù lòa, vì tôi vẫn đang dùng tâm hồn để vẽ nên bức tranh về lòng dũng cảm cho thế hệ trẻ. Bóng tối có thể bao trùm đôi mắt, nhưng nó không bao giờ chạm được vào âm nhạc và lý tưởng của người lính.


