Bài viết

Tiếng hô còn vang mãi

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Trỗi – tiếng hô còn vang mãi

Quảng Ninh26/12/2025Đoàn phường Phong Cốc (Đoàn phường Phong Cốc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Trỗi – tiếng hô còn vang mãi

“Hãy nhớ lấy lời tôi: Đả đảo đế quốc Mỹ!
Hồ Chí Minh muôn năm!”

Đó là những lời cuối cùng của Nguyễn Văn Trỗi trước mũi súng quân thù – lời hô đã vượt qua pháp trường, trở thành tiếng gọi bất tử của lòng yêu nước Việt Nam.

Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, trong một gia đình lao động nghèo. Lớn lên giữa cảnh nước mất, nhà tan, sớm chứng kiến đồng bào bị đàn áp, người thanh niên ấy nuôi trong mình lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí sắt đá đấu tranh vì độc lập dân tộc.

Năm 1963, Nguyễn Văn Trỗi tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn – Gia Định. Tháng 5 năm 1964, anh nhận nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi) nhằm tiêu diệt Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara trong chuyến thăm Việt Nam. Do tình huống bất ngờ, kế hoạch chưa kịp thực hiện thì anh bị địch bắt.

Trước những đòn tra tấn tàn bạo, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản, một mực không khai báo, không khuất phục. Tại phiên tòa của chính quyền Sài Gòn, anh hiên ngang khẳng định: “Tôi không có tội. Tôi chỉ chống lại những kẻ xâm lược đất nước tôi.”

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, tại pháp trường Chí Hòa, Nguyễn Văn Trỗi bị xử bắn khi mới 24 tuổi. Trước giờ phút hy sinh, anh từ chối bịt mắt, ngẩng cao đầu hô vang khẩu hiệu cách mạng. Hình ảnh ấy đã làm rung động hàng triệu trái tim, trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.

Sự hy sinh của Nguyễn Văn Trỗi không chỉ thắp lửa đấu tranh trong lòng nhân dân Việt Nam, mà còn gây tiếng vang mạnh mẽ trên thế giới, cổ vũ phong trào phản chiến, phong trào ủng hộ Việt Nam ở nhiều quốc gia.

Nguyễn Văn Trỗi đã ngã xuống, nhưng lòng yêu nước, khí phách hiên ngang và niềm tin sắt son vào độc lập dân tộc của anh vẫn sống mãi. Tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học – như một lời nhắc nhở thế hệ hôm nay: tự do không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu xương của những người anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng hô còn vang mãi | Câu chuyện thời hoa lửa