Tiếng hô còn vang mãi

Có những con người tuy cuộc đời ngắn ngủi nhưng tên tuổi lại sống mãi cùng non sông đất nước. Có những câu nói chỉ vang lên trong khoảnh khắc của chiến trận nhưng lại trở thành mệnh lệnh của cả một thế hệ. Đối với tôi, mỗi lần tìm hiểu về lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân luôn để lại nhiều cảm xúc đặc biệt. Ông không chỉ là một người lính quả cảm mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí quyết chiến quyết thắng và niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất.
Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại tỉnh Vĩnh Phúc trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến quê hương bị giặc tàn phá, nhân dân sống trong cảnh lầm than, ông sớm nuôi dưỡng khát vọng được cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Sau khi gia nhập quân đội, Nguyễn Viết Xuân luôn là người lính gương mẫu, tận tụy với nhiệm vụ. Dù ở bất cứ cương vị nào, ông cũng luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên hết, sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình. Đồng đội nhớ đến ông không chỉ bởi sự gan dạ mà còn bởi tinh thần lạc quan, sự gần gũi và tình đồng chí sâu nặng.
Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước là giai đoạn vô cùng ác liệt. Kẻ thù có ưu thế về vũ khí, máy bay và hỏa lực hiện đại, liên tục mở các cuộc càn quét nhằm tiêu diệt lực lượng cách mạng. Trong hoàn cảnh ấy, bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng càng được thử thách.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân phải đối mặt với nhiều đợt tấn công dữ dội của máy bay và pháo binh địch. Tiếng bom nổ rung chuyển cả trận địa. Đất đá tung mù mịt. Khói lửa phủ kín chiến hào.
Trong lúc chiến đấu, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Máu chảy nhiều nhưng ông vẫn kiên quyết không rời vị trí chỉ huy. Trước tình thế cam go, ông dồn hết sức lực còn lại hô vang khẩu lệnh đã đi vào lịch sử:
"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
Tiếng hô ấy vang lên giữa khói lửa chiến tranh như truyền thêm sức mạnh cho toàn đơn vị. Các chiến sĩ lập tức siết chặt đội hình, bình tĩnh ngắm bắn và đánh trả quyết liệt. Dưới sự cổ vũ ấy, đơn vị đã giữ vững trận địa, đập tan nhiều đợt tiến công của địch.
Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh ngay sau đó khi tuổi đời còn rất trẻ. Tuy nhiên, tinh thần bất khuất của ông không hề mất đi mà trở thành nguồn động viên to lớn đối với hàng triệu chiến sĩ trên khắp các chiến trường. Câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" từ đó đã trở thành biểu tượng của ý chí quyết chiến, quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Chiến tranh đã lùi xa nhưng những giá trị mà Nguyễn Viết Xuân để lại vẫn còn nguyên ý nghĩa. Đó là tinh thần trách nhiệm, lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc, sự dũng cảm vượt lên nỗi sợ hãi và khát vọng giành độc lập cho dân tộc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Ngày nay, thế hệ trẻ không còn phải đối mặt với bom đạn, nhưng vẫn đứng trước nhiều thử thách mới của thời đại. Đó là yêu cầu học tập không ngừng, làm chủ khoa học công nghệ, nâng cao tay nghề, bảo vệ chủ quyền quốc gia trên không gian mạng, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.
Là một đoàn viên thanh niên, mỗi lần đọc lại câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân, tôi càng thấm thía rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện trên chiến trường mà còn được thể hiện trong từng hành động nhỏ của cuộc sống hằng ngày. Học tập nghiêm túc, lao động sáng tạo, chấp hành pháp luật, tình nguyện vì cộng đồng và sống có trách nhiệm với xã hội cũng chính là cách để tiếp nối truyền thống vẻ vang của cha anh.
Đối với đoàn viên, thanh niên Trường Cao đẳng nghề Tây Ninh nói riêng và tuổi trẻ Việt Nam nói chung, câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân là lời nhắc nhở sâu sắc rằng mỗi thế hệ đều có một "mặt trận" riêng để cống hiến. Nếu thế hệ cha anh đã dùng máu xương để giành độc lập thì thế hệ hôm nay cần dùng tri thức, kỹ năng nghề nghiệp, bản lĩnh chính trị và tinh thần đổi mới sáng tạo để xây dựng đất nước phát triển phồn vinh.
Tiếng hô "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" không chỉ vang vọng trong những năm tháng chiến tranh mà còn như lời hiệu triệu đối với thế hệ trẻ hôm nay: hãy dũng cảm đối diện khó khăn, không lùi bước trước thử thách, luôn giữ vững lý tưởng và khát vọng cống hiến.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều dấu vết của chiến tranh, nhưng những con người như Nguyễn Viết Xuân sẽ mãi là những ngọn lửa bất diệt trong lòng dân tộc. Chính họ đã viết nên những trang sử vàng bằng lòng yêu nước, bằng sự hy sinh cao cả và bằng niềm tin mãnh liệt vào tương lai của đất nước. Đó cũng chính là giá trị trường tồn mà mỗi người trẻ hôm nay cần gìn giữ, học tập và tiếp nối trên hành trình xây dựng Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh và hùng cường.



