Tiếng hò đẩy xe trên đèo Pha Đin
Đoạn kể tái hiện một tình huống nghẹt thở trên đèo Pha Đin trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Giữa đêm tháng 3/1954, trung đội xe vận tải gặp khu vực có bom nổ chậm. Vì nhiệm vụ cấp bách và lời dạy “Yêu xe như con, quý xăng như máu”, người trung đội trưởng quyết định xin mở ba-ri-e cho đoàn xe vượt qua. Khi xe cuối cùng bị sa lầy, trong lúc thời gian nổ bom cận kề, hơn chục nữ dân công hỏa tuyến đã lao ra giúp đẩy xe, vừa làm vừa hò vang những câu hát mộc mạc, tiếp thêm sức mạnh tinh thần. Nhờ ti
Vào một đêm giữa tháng 3 năm 1954, khi trung đội xe vận tải chúng tôi qua khỏi đỉnh đèo Pha Đin thì gặp ngay biển báo: “Ở phía trước còn có bom nổ chậm” và một cái ba-ri-e chắn ngang đường. Tình hình thật căng thẳng, bức xúc. Nếu chờ đợi thì biết bao giờ bom mới nổ và khi bom nổ rồi thì đường bị hỏng, cả đoàn xe ùn lại sẽ là mục tiêu đánh phá của không quân địch, hàng trên xe sẽ không chuyển kịp lên phía trước.
Lời dạy của Bác Hồ: “Yêu xe như con, quý xăng như máu” đã thành tình cảm rất thiêng liêng trong mỗi người chúng tôi. Không thể để “con mình” tổn thương, “máu mình bị chảy”. Thoáng nghĩ vậy, nên với trách nhiệm là trung đội trưởng, từ trên xe đi đầu, tôi liền nhảy xuống và chạy đến gặp đồng chí gác ba-ri-e để tìm cách thuyết phục. Ba-ri-e được mở ra, tôi liền ra hiệu cho các xe khẩn trương vượt qua. Đến xe cuối cùng thì đồng chí lái xe lúng túng đi trật vệt đường nên xe bị sa lầy. Tình huống thật nguy hiểm, thời gian đang nhích dần đến giờ nổ bom. Phải có cách gì giải quyết thật khẩn trương mới thoát nạn, mới bảo đảm an toàn cho xe và hàng chở trên xe.
Không thể chậm trễ được nữa, tôi liền chạy ngược lại chỗ chị em dân công đang bị chặn lại bên kia ba-ri-e để yêu cầu ứng cứu. Lập tức, hơn chục cô dân công lao thẳng ra, xúm vào đẩy xe. Thật hồn nhiên và vô tư, một câu hò được cất lên:
“Chúng em là gái gùi thồ (hò lơ)
Gặp anh (là anh) bộ đội (bộ đội Cụ Hồ) lái xe (hò dô ta này)”
Câu hò như tiếp thêm sức mạnh đẩy xe vượt lên được một vòng bánh xe. Lại một câu hò tiếp:
“Thương anh nguy hiểm chẳng nề (hò lơ)
Đánh xong (là xong) giặc Pháp, nhớ về (là về) thăm em (hò dô ta này)”.
Lập tức chiếc xe chồm lên vượt qua khỏi bãi lầy. Ôi! Sức mạnh ý chí, quyết tâm của tinh thần đoàn kết quân dân thật tuyệt vời làm sao! Tôi chỉ kịp nghĩ vậy, vội nói lời cám ơn và lời chào tạm biệt để cho xe tiếp tục lên đường. Đoàn xe rồ ga vượt ra khỏi khu vực nguy hiểm, các cô cũng nhanh chóng chạy ngược về chỗ cũ.
Đoàn xe vừa chạy được một đoạn thì bỗng nghe “ầm” một tiếng vang động cả núi rừng. May quá, hơn chục cô dân công cùng cả đoàn xe chúng tôi đều an toàn, thoát khỏi khu vực bom nổ để tiếp tục lên đường phục vụ chiến dịch.


