TIẾNG HO KHÔ GIỮA RỪNG
TIẾNG HO KHÔ GIỮA RỪNG
Những năm chiến tranh, sốt rét rừng là nỗi ám ảnh của người lính.
Anh Phương bị sốt rét rất nặng sau nhiều tháng hành quân liên tục.
Đêm nào anh cũng ho khan kéo dài giữa căn lán ẩm lạnh.
Đồng đội thương anh nhưng thuốc men khi ấy vô cùng thiếu thốn.
Có hôm cơn sốt khiến người anh run lên bần bật.
Vậy mà sáng ra anh vẫn cố đứng dậy đi cùng đơn vị.
“Không đi thì anh em thiếu người,” anh nói.
Một lần, đơn vị phải tải thương vượt qua cánh rừng sâu giữa đêm.
Đường núi trơn trượt sau cơn mưa lớn.
Dù đang sốt cao, anh Phương vẫn nhận phần cáng nặng nhất.
Nửa đêm, một chiến sĩ bị ngất giữa đường vì kiệt sức.
Anh Phương lặng lẽ cõng đồng đội đi suốt quãng đường còn lại.
Khi về tới nơi trú quân, anh kiệt sức ngồi tựa gốc cây, tiếng ho khô vang lên giữa màn sương lạnh.
Ít lâu sau, trong một trận bom lớn, anh mãi mãi nằm lại nơi cánh rừng năm ấy.
Sau chiến tranh, nhiều người lính cũ vẫn nói rằng họ không bao giờ quên tiếng ho khô quen thuộc từng vang lên giữa rừng sâu — âm thanh của một con người đã sống hết mình cho đồng đội giữa thời hoa lửa.



