Bài viết

Tiếng Hô Xé Toạc Bầu Trời

Câu chuyện tái hiện trận không chiến khốc liệt tại miền Tây Quảng Bình năm 1964, nơi Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân dù bị thương nát một bên chân vẫn kiên cường đứng vững, biến lời hô của mình thành điểm tựa tinh thần bất diệt cho toàn trận địa pháo cao xạ đập tan xích sắt quân thù.

Tây Ninh07/07/2026Nguyễn Trọng Tú (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối năm 1964, vùng trời miền Tây Quảng Bình rực lửa dưới các trận oanh tạc của không quân Mỹ. Kẻ địch điên cuồng trút bom xăng, bom phá xuống các cửa ngõ giao thông hòng cắt đứt mạch máu chi viện. Tại trận địa của Đại đội 3 pháo cao xạ, các chiến sĩ trẻ phải đối đầu với những tốp phản lực hiện đại bay lượn như những bóng ma trên đỉnh đầu. Đứng giữa làn mưa đạn ấy là Nguyễn Viết Xuân, người chính trị viên có nụ cười ấm áp nhưng mang tinh thần thép của một người lính trận.

Sáng ngày 18 tháng 11, còi báo động rú lên dồn dập. Một biên đội máy bay phản lực F-105 của Mỹ bất ngờ lao ra từ sau các vách núi, ném bom tọa độ ngay sát mâm pháo của ta. Tiếng nổ chát chúa, đất đá bay mù mịt làm sập một góc công sự.

"Tất cả vào vị trí! Chuẩn bị chiến đấu!" — Tiếng Nguyễn Viết Xuân vang lên đanh thép.

Anh đi dọc chiến hào, vừa động viên chiến sĩ, vừa quan sát bầu trời. Kẻ địch phát hiện ra vị trí của Đại đội 3, chúng lao xuống thấp, súng máy từ máy bay quét xối xả xuống trận địa. Một loạt đạn cỡ lớn găm thẳng vào công sự nơi Nguyễn Viết Xuân đang đứng. Khói bụi tản ra, đồng đội bàng hoàng khi thấy chân phải của anh đã bị đạn pháo găm nát, máu tuôn ra xối xả ướt đẫm dải đất bệ pháo.

"Chính trị viên! Anh bị thương nặng quá rồi, để chúng em cõng vào hầm phẫu thuật!" — Người xạ thủ trẻ khóc nghẹn.

Nguyễn Viết Xuân nhìn xuống chân mình, rồi nhìn lên bầu trời nơi những chiếc máy bay Mỹ đang vòng lại để bổ nhào đợt hai. Anh biết, nếu người chỉ huy rời bỏ trận địa lúc này, tinh thần của những chiến sĩ trẻ mười tám, đôi mươi sẽ bị dao động.

Nén cơn đau buốt thấu xương tủy đến mức mồ hôi vã ra như tắm, anh gạt tay đồng đội ra. Anh rút chiếc khăn mùi soa quấn chặt vết thương để cầm máu, rồi một tay bám chặt vào thành xe pháo, dùng chiếc chân còn lại gồng mình đứng thẳng sừng sững giữa trận địa trống trải.

"Không lùi một bước! Các đồng chí nhìn xem, giặc Mỹ cũng chỉ là những khối thép biết bay, pháo của ta hoàn toàn có thể bắn hạ chúng!" — Anh hét lớn, giọng nói vang vọng át cả tiếng gầm rú của động cơ phản lực.

Chiếc F-105 đi đầu bắt đầu lao xuống, họng súng của nó hướng thẳng vào mâm pháo số 1. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi cả trận địa đang căng thẳng tột độ, Nguyễn Viết Xuân vung tay chỉ thẳng về phía chiếc máy bay đang lao tới, hô vang một mệnh lệnh lịch sử:

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Lời hô dõng dạc, đầy uy lực như một tia chớp xé toạc màn khói bom đen kịt, truyền một luồng điện mãnh liệt vào lồng ngực của từng chiến sĩ pháo thủ.

"Bắn!!!" — Người khẩu đội trưởng lặp lại mệnh lệnh.

Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Bốn nòng pháo cao xạ đồng loạt khạc lửa liên hồi. Những viên đạn phòng không xé gió lao thẳng vào mục tiêu. Chiếc F-105 của Mỹ không kịp né tránh, trúng trọn loạt đạn, nổ tung thành một quầng lửa khổng lồ ngay trên bầu trời Quảng Bình rồi rơi cắm đầu xuống vách núi phía xa. Những chiếc máy bay còn lại hốt hoảng kéo cao độ, vứt bom bừa bãi rồi tháo chạy thúc thủ.

Trận đánh kết thúc thắng lợi, trận địa được giữ vững. Nhưng người chính trị viên kiên trung Nguyễn Viết Xuân đã kiệt sức vì mất máu quá nhiều. Anh ngã vào vòng tay của những người đồng đội, trên môi vẫn vương một nụ cười mãn nguyện.

Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh trong thời hoa lửa ở tuổi 24 phơi phới, nhưng lời hô bất tử của anh đã vượt qua không gian và thời gian, trở thành khẩu hiệu hành động, ngọn hải đăng tinh thần dẫn lối cho toàn bộ lực lượng Phòng không - Không quân Việt Nam bắn rơi hàng nghìn máy bay Mỹ, viết nên những trang sử vàng chói lọi của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng Hô Xé Toạc Bầu Trời | Câu chuyện thời hoa lửa