TIẾNG HÚ TRÊN ĐỈNH CƯ JÚ
Đại ngàn Tây Nguyên thời hoa lửa không chỉ ghi dấu những trận đánh công đồn lẫy lừng mà còn là nơi tựa lưng của những tâm hồn kiên trung, bất khuất. Trong số những người con anh dũng của đất đỏ Đắk Lắk, có một nhân vật lịch sử tiêu biểu nhưng ít ai biết đến trọn vẹn hành trình huyền thoại của ông — cụ Y Bih Alêô, một trí thức người Ê-đê đã từ bỏ cuộc sống an nhàn để chọn con đường gian khổ, trở thành ngọn cờ tập hợp các dân tộc Tây Nguyên đứng lên chống giặc ngoại xâm.
TIẾNG HÚ TRÊN ĐỈNH CƯ JÚ
Đại ngàn Tây Nguyên thời hoa lửa không chỉ ghi dấu những trận đánh công đồn lẫy lừng mà còn là nơi tựa lưng của những tâm hồn kiên trung, bất khuất. Trong số những người con anh dũng của đất đỏ Đắk Lắk, có một nhân vật lịch sử tiêu biểu nhưng ít ai biết đến trọn vẹn hành trình huyền thoại của ông — cụ Y Bih Alêô, một trí thức người Ê-đê đã từ bỏ cuộc sống an nhàn để chọn con đường gian khổ, trở thành ngọn cờ tập hợp các dân tộc Tây Nguyên đứng lên chống giặc ngoại xâm.
Sinh ra vào những năm đầu thế kỷ XX khi đất nước chìm trong màn đêm nô lệ, cậu bé Y Bih may mắn được học hành và có một vị trí công tác mà nhiều người thời bấy giờ mơ ước. Thế nhưng, tận mắt chứng kiến cảnh đồng bào mình bị thực dân Pháp đàn áp, bắt bớ và bóc lột đến tận xương tủy, máu yêu nước trong người chàng trai trẻ đã bùng cháy. Không cam chịu làm tay sai cho giặc, ông quyết định trốn vào rừng sâu, tìm đường đến với Việt Minh để mưu cầu tự do cho buôn làng.
Từ một trí thức quen cầm bút, Y Bih Alêô đã nhanh chóng thích nghi với cuộc sống nếm mật nằm gai, trở thành người thủ lĩnh kiên cường dẫn dắt Tiểu đoàn Cứu Quốc Quân Đắk Lắk. Giữa núi rừng Cư Jú hiểm trở, tiếng hú gọi bầy của ông mỗi khi phát lệnh tấn công đã trở thành nỗi khiếp sợ của kẻ thù. Ông đi qua hàng trăm buôn làng, từ vùng người Ê-đê, người M'nông cho đến người Ba Na, dùng tiếng nói từ trái tim để vạch trần âm mưu chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc của kẻ thù. Bằng uy tín và lòng chân thành, ông đã tập hợp sức mạnh của toàn thể đại ngàn, dấy lên Phong trào dân tộc tự trị Tây Nguyên, tạo nên một bức tường thành vững chắc vây hãm quân thù.
Suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống Pháp và chống Mỹ, cái tên Y Bih Alêô luôn gắn liền với những chiến công thầm lặng nhưng có sức ảnh hưởng vô cùng to lớn. Dù bị kẻ địch lùng sục gắt gao, bị treo thưởng bằng những khoản tiền khổng lồ, ông vẫn được đồng bào che chở trong lòng những ngôi nhà sàn, nuôi giấu bằng những gùi gạo rẫy đùm bọc. Ông chiến đấu không phải vì danh vọng cá nhân, mà vì một khát vọng cháy bỏng là thấy ngọn lửa tự do được thắp sáng trên khắp các đỉnh núi cao nguyên.
Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa, cựu thủ lĩnh Y Bih Alêô đã về với đất mẹ đại ngàn, nhưng tên của ông đã được trân trọng đặt cho một con đường rợp bóng cây xanh tại thành phố Buôn Ma Thuột. Câu chuyện về cuộc đời ông chính là bài ca bất tử về lòng yêu nước và tinh thần đại đoàn kết dân tộc. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, ngọn lửa kiên trung từ cụ Y Bih Alêô sẽ mãi là nguồn động lực thôi thúc chúng ta ra sức học tập, cống hiến để gìn giữ bờ cõi và xây dựng dải đất Tây Nguyên ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của cha ông đi trước.


