Tiếng Kèn Bên Dòng Sông Thạch Hãn
Giữa những ngày chiến sự ác liệt bên sông Thạch Hãn, tiếng kèn harmonica của một người lính trẻ đã trở thành nguồn động viên cho cả đơn vị trước giờ vượt sông.
Năm 1972, dòng sông Thạch Hãn ở Quảng Trị ngày đêm đỏ lửa. Ông Lê Quốc Bình khi ấy là chiến sĩ công binh chuyên làm nhiệm vụ đưa bộ đội vượt sông bằng thuyền nhỏ vào ban đêm. Mỗi chuyến vượt sông đều cận kề sinh tử. Pháo sáng quét trắng mặt nước, tiếng đại bác dội liên hồi từ hai phía. Nhiều chiến sĩ còn rất trẻ, lần đầu ra trận, ngồi im lặng trên bờ cát chờ lệnh. Trong đơn vị có anh lính thông tin tên Ngô Văn Thành luôn mang theo một chiếc kèn harmonica nhỏ trong túi áo. Trước mỗi lần vượt sông, anh thường ngồi trên mép giao thông hào thổi vài khúc nhạc quê hương. Đêm ấy trời tối đen, mưa lất phất. Bộ đội chuẩn bị sang sông tiếp viện cho đơn vị phía trước. Không ai nói nhiều, chỉ nghe tiếng mái chèo khua nhẹ và tiếng pháo vọng xa. Bất ngờ, anh Thành lấy chiếc kèn ra thổi bài “Làng tôi”. Âm thanh mộc mạc vang lên giữa khói súng khiến nhiều người lặng đi. Có chiến sĩ cúi đầu nhớ mẹ, nhớ mái nhà tranh ngoài Bắc. Có người khẽ hát theo dù giọng run run. Ông Bình kể rằng chính khoảnh khắc ấy làm mọi người bớt sợ. Họ nhìn nhau, siết chặt tay súng rồi lặng lẽ xuống thuyền. Khi chuyến thuyền thứ ba vừa ra giữa dòng, pháo địch bất ngờ dội xuống. Nước tung trắng xóa. Sau trận pháo ấy, anh Thành không trở về nữa. Đồng đội chỉ tìm thấy chiếc harmonica mắc trong bụi lau bên bờ sông. Nhiều năm sau, mỗi lần trở lại Thạch Hãn, ông Lê Quốc Bình vẫn mang theo chiếc kèn cũ đã hoen màu thời gian. Ông nói tiếng kèn năm ấy không chỉ là âm nhạc, mà là ký ức về tuổi trẻ, tình đồng đội và lòng can đảm của những con người sống giữa thời hoa lửa.



