Tiếng kèn Harmonic của "người lính thép"
Ở cao điểm 12, nơi quân địch tấn công dữ dội nhất bằng xe tăng và pháo hạng nặng, có một tiểu đội chỉ còn lại duy nhất một người chiến đấu được. Đó là một anh lính quê Nghệ An tên là Bình. Một chân anh đã bị nát vì mảnh pháo, anh tự dùng dây điện buộc chặt để cầm máu rồi tiếp tục ôm súng máy.
Giữa những khoảng lặng hiếm hoi của tiếng đại bác, Bình lôi từ trong túi áo ra một chiếc kèn Harmonic nhỏ. Anh thổi một bản dân ca miền Trung. Tiếng kèn lúc trầm lúc bổng, len lỏi qua những xác xe tăng cháy đen, qua những đống gạch đổ nát. Ở phía bên kia, lính đối phương bỗng dưng ngừng bắn. Họ lặng đi để nghe âm thanh kỳ diệu ấy.
Tiếng kèn của Bình không phải là tiếng kèn xung trận, mà là tiếng lòng của một con người khát khao hòa bình. Anh thổi cho đến khi hơi thở lịm dần, đôi tay không còn sức để giữ chiếc kèn nữa. Khi quân ta phản công và chiếm lại cao điểm, họ thấy Bình vẫn ngồi tựa lưng vào bao cát, chiếc kèn vẫn đặt trên môi, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm vào một giấc mơ tươi đẹp ở quê nhà.
Những câu chuyện này không chỉ là hồi ức, chúng là hơi thở của Thành cổ. 81 ngày đêm đó, mỗi viên gạch, mỗi mét khối đất đều mang một cái tên, một số phận. Sự hy sinh của các anh không phải là một con số khô khan, mà là hàng vạn ước mơ, hàng vạn lời hứa còn dang dở, tạo nên một di sản yêu nước vĩnh cửu, nhắc nhở chúng ta rằng: Hòa bình hôm nay vốn được dệt bằng lụa, bằng máu và bằng cả nước mắt của những người mẹ Việt Nam.



