TIẾNG KÈN TRONG ĐÊM
Tôi vốn là lính thông tin, nhiệm vụ kéo dây liên lạc giữa các đơn vị.
Một đêm năm 1973, đơn vị bị cắt đứt thông tin giữa trận đánh.
Tôi và đồng đội tên Hưng nhận nhiệm vụ nối lại đường dây.
Trời tối như mực.
Đạn bắn sáng rực cả rừng.
Chúng tôi bò từng mét.
Bất ngờ, Hưng dẫm phải mìn.
Tiếng nổ chát chúa.
Tôi quay lại thì thấy chân nó nát bươm.
Nhưng nó vẫn nghiến răng:
– Đi tiếp đi… nối dây trước.
Tôi vừa khóc vừa làm nhiệm vụ.
Khi tín hiệu thông suốt, pháo ta bắt đầu bắn yểm trợ.
Trận ấy thắng.
Nhưng Hưng không qua khỏi.
Đêm nào nghe tiếng kèn truy điệu liệt sĩ, tôi lại nhớ nó.
Tiếng kèn ấy không chỉ tiễn biệt đồng đội, mà còn nhắc tôi rằng mình phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm xuống.



