Tiếng kèn xung phong
Năm 1950, trên một ngọn đồi ở chiến trường Liên khu V, đơn vị của Lộc nhận nhiệm vụ đánh chiếm một cứ điểm kiên cố. Đối phương bố trí nhiều lô cốt và hỏa lực dày đặc khiến các đợt xung phong đều gặp khó khăn.
Trong đơn vị, anh Ngô Mây luôn là người đi đầu. Mỗi khi chuẩn bị chiến đấu, anh thường nói với đồng đội:
– Chúng ta chiến đấu để quê hương mai này được bình yên. Vì vậy, dù khó khăn đến đâu cũng không được lùi bước.
Khi trận đánh bước vào giai đoạn quyết liệt, một hỏa điểm của đối phương liên tục bắn ra, chặn đứng đường tiến của bộ đội. Nếu không nhanh chóng tiêu diệt, nhiều chiến sĩ sẽ gặp nguy hiểm.
Ngô Mây quan sát thật nhanh rồi quyết định mang theo bộc phá lao về phía lô cốt. Đồng đội phía sau vừa yểm trợ vừa gọi lớn tên anh. Giữa làn đạn dày đặc, anh vẫn kiên cường tiến lên và phá hủy hỏa điểm của đối phương, mở đường cho đơn vị xung phong giành thắng lợi.
Sau trận đánh, Lộc đứng lặng trước khoảng đất còn vương khói súng. Anh hiểu rằng chiến thắng ấy được đổi bằng sự hy sinh của những người đồng đội quả cảm như Ngô Mây.
Nhiều năm sau, mỗi dịp đến trường nói chuyện truyền thống, Lộc luôn kể cho học sinh nghe về người chiến sĩ anh hùng ấy. Ông nói:
– Có những con người chỉ sống một quãng đời ngắn ngủi, nhưng lòng dũng cảm của họ sẽ sống mãi cùng lịch sử dân tộc.
Các em học sinh chăm chú lắng nghe. Trong ánh mắt các em ánh lên niềm tự hào về thế hệ cha anh đã không tiếc tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Ngô Mây vẫn nhắc nhở mỗi người rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện bằng lời nói, mà còn bằng sự dũng cảm, trách nhiệm và sẵn sàng cống hiến vì cộng đồng, vì đất nước.



