TIẾNG KẺNG BÁO ĐỘNG (1)
Âm thanh của sự đoàn kết
Ở một xã ven biển miền Trung, mỗi khi máy bay địch xuất hiện, người dân không có hệ thống còi báo động hiện đại. Thay vào đó, cả làng sử dụng một chiếc kẻng bằng thép treo dưới gốc cây đa đầu đình.
Người giữ kẻng là cụ Tư Hòa, năm ấy đã gần bảy mươi tuổi. Dù tuổi cao, cụ vẫn nhận nhiệm vụ quan sát bầu trời mỗi ngày.
Mỗi khi nghe tiếng động cơ máy bay từ xa, cụ lập tức gõ ba hồi kẻng thật mạnh.
Tiếng "coong... coong... coong..." vang khắp xóm.
Người lớn dừng công việc.
Trẻ em bỏ sách vở.
Các bà mẹ bế con chạy xuống hầm.
Lực lượng dân quân nhanh chóng vào vị trí trực chiến.
Có lần, một trận ném bom bất ngờ xảy ra. Nhờ tiếng kẻng báo động vang lên kịp thời, toàn bộ người dân trong làng đều xuống hầm an toàn.
Sau trận bom, nhiều ngôi nhà bị hư hỏng nhưng không có thiệt hại về người.
Hôm sau, cả làng cùng nhau sửa lại nhà cửa.
Có người hỏi cụ Tư:
"Cụ già rồi, sao ngày nào cũng ngồi canh?"
Cụ cười hiền:
"Nếu tiếng kẻng của tôi giúp thêm một người kịp xuống hầm thì cũng đáng."
Ngày đất nước hòa bình, chiếc kẻng được treo trong nhà truyền thống của xã.
Mỗi dịp sinh hoạt truyền thống, các em học sinh lại được nghe gõ thử ba hồi kẻng.
Âm thanh ấy không còn báo động chiến tranh nữa.
Nó trở thành lời nhắc nhở về tinh thần đoàn kết, cảnh giác và ý chí kiên cường của người dân Việt Nam trong những năm tháng "thời hoa lửa".



