Bài viết

Tiếng Kẻng Báo Động Giữa Làng Quê Thời Hoa Lửa

An Giang13/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường Đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng Kẻng Báo Động Giữa Làng Quê Thời Hoa Lửa

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các tư liệu lịch sử và hồi ức của nhân dân, dân quân tự vệ và cán bộ địa phương trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tại nhiều vùng quê trên khắp đất nước, tiếng kẻng báo động đã trở thành âm thanh quen thuộc đối với người dân. Mỗi khi tiếng kẻng vang lên, mọi hoạt động đang diễn ra đều nhanh chóng tạm dừng để mọi người tìm nơi trú ẩn an toàn. Đằng sau những hồi kẻng khẩn trương ấy là sự đóng góp thầm lặng của các tổ trực báo động tại địa phương. Họ là những người luôn trong tư thế sẵn sàng để bảo vệ tính mạng và sự an toàn của cộng đồng trong thời kỳ hoa lửa.

Ngày ấy, các phương tiện thông tin liên lạc còn nhiều hạn chế. Ở nhiều làng quê, kẻng báo động là phương thức nhanh nhất để truyền tín hiệu khẩn cấp đến toàn thể người dân. Chỉ cần vài hồi kẻng vang lên, mọi người đều hiểu rằng cần thực hiện các biện pháp an toàn theo quy định.

Trong ký ức của nhiều người cao tuổi, chiếc kẻng thường được treo tại trụ sở hợp tác xã, sân đình hoặc những vị trí trung tâm của làng. Đây là nơi dễ dàng phát tín hiệu đến đông đảo người dân trong khu vực.

Có những thanh niên và dân quân được giao nhiệm vụ trực báo động theo ca. Họ thường xuyên theo dõi tình hình và duy trì sự cảnh giác trong suốt thời gian làm nhiệm vụ. Dù ngày hay đêm, họ luôn sẵn sàng thực hiện công việc khi cần thiết.

Trong chiến tranh, sự nhanh chóng và chính xác trong việc phát tín hiệu có ý nghĩa rất quan trọng. Một vài phút cảnh báo sớm có thể giúp nhiều người kịp thời di chuyển đến nơi an toàn. Vì vậy, công việc trực báo động luôn được thực hiện với tinh thần trách nhiệm cao.

Nhiều nhân chứng kể rằng có những đêm khuya yên tĩnh, tiếng kẻng bất ngờ vang lên khiến cả làng nhanh chóng thức giấc. Trẻ em được người lớn đưa xuống hầm trú ẩn, còn các lực lượng địa phương nhanh chóng triển khai nhiệm vụ theo kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.

Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, hình ảnh người trực báo động đứng bên chiếc kẻng lớn là hình ảnh rất quen thuộc. Họ âm thầm thực hiện nhiệm vụ mà ít khi được nhắc đến, nhưng lại góp phần quan trọng trong việc bảo vệ cộng đồng.

Không chỉ thực hiện việc phát tín hiệu, các tổ trực còn tham gia tuyên truyền và hướng dẫn người dân về các biện pháp phòng tránh nguy hiểm. Những buổi sinh hoạt cộng đồng thường được tổ chức để mọi người nắm rõ quy trình ứng phó khi có tình huống khẩn cấp.

Có những ngày thời tiết khắc nghiệt với mưa lớn hoặc gió mạnh, người trực báo động vẫn kiên trì bám vị trí. Họ hiểu rằng công việc của mình liên quan trực tiếp đến sự an toàn của cả khu dân cư.

Nhiều thanh niên địa phương xem việc tham gia tổ trực báo động là một nhiệm vụ vẻ vang. Họ sẵn sàng dành thời gian và công sức để góp phần bảo vệ quê hương trong giai đoạn khó khăn của đất nước.

Có những người đã gắn bó với công việc này trong nhiều năm liền. Dù điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn, họ vẫn luôn hoàn thành nhiệm vụ bằng tinh thần tận tụy và ý thức trách nhiệm cao.

Sau ngày đất nước thống nhất, tiếng kẻng báo động không còn vang lên thường xuyên như trước. Tuy nhiên, chiếc kẻng năm xưa vẫn được lưu giữ ở nhiều địa phương như một kỷ vật gắn liền với ký ức của thời chiến.

Ngày nay, khi hệ thống cảnh báo hiện đại đã được áp dụng rộng rãi, thế hệ trẻ càng thêm hiểu giá trị của những con người từng âm thầm canh gác và bảo vệ cộng đồng bằng những phương tiện đơn sơ nhất.

Tiếng kẻng báo động giữa làng quê thời hoa lửa không chỉ là âm thanh của sự cảnh giác mà còn là biểu tượng của tinh thần đoàn kết và ý thức cộng đồng. Những người làm nhiệm vụ trực báo động năm ấy đã góp phần quan trọng vào việc bảo vệ cuộc sống bình yên của nhân dân, để lại những dấu ấn đẹp trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn