TIẾNG KẺNG BÁO ĐỘNG TRÊN ĐỒI SIM (1)
Trong những ngày chiến tranh ác liệt trên tuyến đường 9, tiếng kẻng báo động từ một ngọn đồi đầy sim tím đã nhiều lần cứu sống cả đơn vị. Câu chuyện của ông Bùi Văn Nghĩa là ký ức về lòng quả cảm và tinh thần trách nhiệm của những người lính trẻ thời hoa lửa
Năm 1971, ông Bùi Văn Nghĩa mới 20 tuổi, là chiến sĩ thuộc đơn vị pháo phòng không bảo vệ tuyến vận tải chiến lược đường 9 Nam Lào. Đơn vị đóng quân trên một quả đồi nhỏ mọc đầy sim tím nên mọi người quen gọi nơi ấy là “đồi Sim”.
Nhiệm vụ của tổ trực chiến là theo dõi máy bay địch và báo động cho các đơn vị vận tải kịp thời ẩn nấp. Khi chưa có thiết bị hiện đại, tín hiệu báo động chủ yếu được truyền bằng tiếng kẻng vang khắp sườn đồi.
Trong tổ của ông Nghĩa có anh chiến sĩ tên Trần Văn Phú, quê ở Thanh Hóa. Anh Phú ít nói nhưng cực kỳ nhanh nhạy trong việc phát hiện máy bay từ xa. Có hôm giữa trời đầy mây, anh vẫn nghe được tiếng động cơ rất nhỏ mà người khác không nhận ra.
Một buổi chiều tháng 3 năm 1972, đoàn xe vận tải vừa chuẩn bị vượt qua trọng điểm thì anh Phú phát hiện tiếng máy bay phản lực đang lao tới.
Không kịp chờ lệnh, anh lập tức cầm dùi lao ra giữa trận địa gõ kẻng báo động liên hồi.
Tiếng kẻng vang dội khắp cánh rừng. Các xe lập tức tắt máy, nhanh chóng tản vào những hầm trú ẩn ven đường.
Chỉ vài phút sau, bom bắt đầu trút xuống dữ dội. Cả quả đồi rung chuyển, khói bụi phủ kín bầu trời.
Trong lúc chạy về hầm trú, anh Phú bị sức ép bom hất ngã và thương ở vai. Nhưng điều khiến mọi người xúc động là trước khi ngất đi, tay anh vẫn còn nắm chặt chiếc dùi gõ kẻng.
Nhờ tín hiệu báo động kịp thời, toàn bộ đoàn xe hôm đó thoát khỏi trận ném bom mà không thiệt hại lớn.
Sau này, mỗi lần nhắc lại câu chuyện, ông Nghĩa vẫn nhớ rất rõ âm thanh tiếng kẻng vang vọng giữa núi rừng năm ấy.
Ông nói:
“Có những âm thanh đi qua chiến tranh rồi vẫn còn ở lại mãi trong tim con người.”



