Bài viết

Tiếng Kẻng Giữa Đêm

Một chiếc kẻng treo ở đầu làng đã trở thành tín hiệu báo động quan trọng trong những đêm chiến tranh. Âm thanh tưởng chừng đơn giản ấy lại là thứ bảo vệ cả một xóm nhỏ khỏi những hiểm nguy bất ngờ.

Gia Lai05/05/2026Nguyễn Văn Thảo (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hoàng Văn Sửu khi ấy là dân quân của làng, nhiệm vụ chính là canh gác và báo động khi có máy bay hoặc địch xuất hiện.

Ở đầu làng có treo một chiếc kẻng lớn, được làm từ mảnh bom cũ. Mỗi khi có nguy hiểm, người trực sẽ dùng dùi gõ vào kẻng để báo hiệu cho cả làng.

“Nghe tiếng là ai cũng biết phải làm gì,” Sửu kể.

Ban ngày, chiếc kẻng im lặng. Nhưng ban đêm, nó trở thành thứ mà mọi người luôn để ý.

Một đêm, trời tối, gió nhẹ, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng côn trùng.

Sửu đang trực gác ở đầu làng. Anh đứng dưới gốc cây, mắt nhìn về phía xa.

Bất chợt, anh nghe thấy một âm thanh lạ – tiếng động cơ rất khẽ, nhưng quen thuộc.

Anh nheo mắt nhìn lên trời. Một vệt sáng mờ lướt qua.

“Máy bay…” – anh thì thầm.

Không chần chừ, Sửu cầm dùi, gõ mạnh vào chiếc kẻng.

“Keng! Keng! Keng!”

Âm thanh vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của đêm.

Trong làng, đèn tắt dần, mọi người nhanh chóng chạy xuống hầm trú ẩn.

Sửu vẫn tiếp tục gõ, đều đặn và dứt khoát.

Chỉ vài phút sau, tiếng máy bay rõ hơn, rồi bom bắt đầu rơi xuống khu vực gần đó.

Đất rung chuyển, tiếng nổ dội lại từng hồi.

Nhưng nhờ tiếng kẻng báo động sớm, cả làng đã kịp thời ẩn nấp.

Sau khi tiếng bom ngớt dần, Sửu mới dừng lại. Anh thở mạnh, tay vẫn còn run vì vừa gõ liên tục.

Một cụ già từ hầm bước ra, nhìn anh:
“May có cậu…”

Sửu chỉ gật đầu, không nói gì.

Từ đó, mỗi lần trực, anh luôn chú ý hơn, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất.

“Chỉ cần chậm một chút…” – anh nói – “là hậu quả sẽ khác.”

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, chiếc kẻng vẫn còn treo ở đầu làng, nhưng không còn ai gõ nữa.

Hoàng Văn Sửu nói rằng mỗi lần đi ngang qua, ông vẫn nhớ đến những đêm đã từng đứng đó, tay cầm dùi, chờ đợi.

“Âm thanh ấy,” ông nói, “không chỉ là báo động, mà là cách mình bảo vệ mọi người.”

Chiếc kẻng giữa đêm, với ông, không chỉ là một vật dụng, mà là biểu tượng của trách nhiệm – khi một tiếng gõ đúng lúc có thể cứu cả một ngôi làng trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn