TIẾNG KẺNG LÚC 3 GIỜ SÁNG
Ở đồn điền cao su Bến Củi những năm trước 1945, cuộc sống của người công nhân bắt đầu từ tiếng kẻng lúc 3 giờ sáng. Khi trời còn tối đen, họ đã phải lục tục thức dậy, đến 4 giờ tập trung để đi cạo mủ.
Công việc kéo dài đến tối mịt, mỗi ngày từ 10 đến 14 giờ, nhưng đổi lại chỉ là vài lon gạo lức và chút khô mắm ít ỏi. Không chỉ đói khổ, họ còn bị đánh đập, cúp phạt, bị coi như những thân phận không có quyền sống.
Nhưng chính từ trong những đêm dài mệt mỏi ấy, người công nhân bắt đầu thì thầm với nhau về sự bất công. Những lời than dần biến thành sự phẫn nộ. Và từ đó, ý chí đấu tranh âm thầm được hình thành.
Tiếng kẻng ngày ấy không chỉ gọi người đi làm…
Mà còn đánh thức cả một lớp người đứng lên làm chủ số phận.



