Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tiếng Kẻng Trong Đêm Bom

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, một cô gái làm nhiệm vụ báo động đã nhiều lần đối mặt với hiểm nguy để cứu cả xóm làng—và một đêm định mệnh đã thay đổi cuộc đời cô mãi mãi.

An Giang10/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (XÃ HÒN NGHỆ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phạm Thị Lan, khi đó mới mười chín tuổi, được giao nhiệm vụ gác kẻng báo động cho cả làng. Công việc của tôi là leo lên chòi cao mỗi đêm, lắng nghe tiếng máy bay và đánh kẻng khi có nguy hiểm.

Đêm ấy, trời oi bức lạ thường. Không gian yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ từng tiếng côn trùng. Bỗng từ xa, một âm thanh rền rĩ quen thuộc vang lên—tiếng máy bay.

Tôi nín thở, áp tai vào khoảng không. Không nhầm được. Tôi lập tức cầm dùi, gõ mạnh vào chiếc kẻng:
“Coong! Coong! Coong!”

Tiếng kẻng vang dội khắp làng. Dưới kia, ánh đèn vụt tắt, mọi người chạy vội xuống hầm trú ẩn.

Chỉ vài phút sau, bom bắt đầu rơi. Đất rung chuyển, lửa bốc lên đỏ rực một góc trời.

Nhưng giữa lúc hỗn loạn ấy, tôi nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ từ phía cuối làng. Nhìn xuống, tôi thấy một căn nhà vẫn còn sáng đèn—chắc có người chưa kịp chạy.

Không kịp suy nghĩ, tôi lao xuống chòi, chạy về phía đó. Bom vẫn nổ phía xa, đất đá văng khắp nơi.

Tôi xông vào nhà, bế lấy đứa bé đang khóc thét, rồi chạy ra hầm gần nhất. Vừa kịp lúc, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau—căn nhà sụp đổ.

Sau trận bom, cả làng gần như an toàn. Người mẹ ôm chặt đứa con, khóc nức nở. Còn tôi, lúc ấy mới nhận ra tay mình run lên vì sợ.

Nhiều năm sau, mỗi khi nghe lại tiếng kim loại va vào nhau, tôi vẫn nhớ đến chiếc kẻng năm xưa—thứ âm thanh không chỉ báo nguy, mà còn giữ lại sự sống cho biết bao người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn