Tiếng Kẽo Kẹt Của Cánh Cửa Sửa Chữa
Tiếng Kẽo Kẹt Của Cánh Cửa Sửa Chữa
Ông Nguyễn Năng Vững là một trong những Thương binh trở về Lũng Giang với vết thương chí mạng ở tay phải, khiến đôi bàn tay tài hoa của ông không còn linh hoạt như trước. Cánh tay bị thương gây ra nhiều hạn chế, nhưng ông Vững quyết không để mình trở thành gánh nặng.
Ông tìm đến nghề sửa chữa đồ điện tử gia dụng. Đây là công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, kiên nhẫn và đầu óc tính toán, nhưng không quá nặng nhọc về thể lực. Ông tự học thêm các mạch điện tử, biến căn phòng nhỏ sau nhà thành một xưởng sửa chữa lỉnh kỉnh.
Thao tác của ông Vững ban đầu rất khó khăn, đặc biệt là với những chi tiết nhỏ. Ông phải dùng tay trái nhiều hơn, và cánh tay phải bị thương đôi khi phải dùng làm vật cố định. Nhưng ông luôn giữ vững tinh thần: "Cánh tay có thể yếu, nhưng cái đầu và ý chí thì không được phép gục ngã."
Tiếng lách cách của mỏ hàn, tiếng kẽo kẹt của những cánh cửa tủ lạnh được tháo ra lắp vào, và mùi thiếc nóng chảy trở thành âm thanh quen thuộc ở góc nhà ông Vững. Ông không chỉ sửa tivi, quạt điện mà còn hàn gắn cả niềm tin cho những người xung quanh.
Nhiều người trẻ trong làng thường đến nhờ ông chỉ bảo. Ông dạy họ không chỉ về kỹ thuật, mà còn về sự cẩn thận và trách nhiệm. Ông Vững tin rằng, việc sửa chữa không chỉ là khôi phục chức năng của một đồ vật, mà còn là khôi phục giá trị sử dụng và tiết kiệm cho bà con.
Ông Nguyễn Năng Vững, người thương binh với bàn tay không còn nguyên vẹn, đã trở thành biểu tượng của sự hồi sinh và sáng tạo ở Lũng Giang. Ông dùng kiến thức và sự kiên trì của mình để mang lại ánh sáng và sự tiện nghi cho cả thôn, chứng minh rằng sự cống hiến không bao giờ bị giới hạn bởi thương tật.



