Tiếng khèn giữa đại ngàn
Tiếng khèn giữa đại ngàn
Ở xã Dân Hóa, nơi núi rừng nối tiếp núi rừng và mây trắng phủ kín đỉnh non, người dân tộc Bru–Vân Kiều sống chan hòa với thiên nhiên. Họ tin rằng mỗi cánh rừng, mỗi con suối đều có linh hồn riêng, và tiếng khèn là tiếng nói của núi rừng.
Trong bản Lòm- Ka chăm có một cô gái tên là Hồ Thị Sương. Sương nổi tiếng khắp vùng vì thổi khèn rất hay—một điều hiếm thấy, bởi trước đây khèn thường do nam giới sử dụng. Tiếng khèn của Sương không chỉ vang vọng giữa núi rừng mà còn khiến người nghe cảm nhận được niềm vui, nỗi buồn của cả bản làng.
Những năm chiến tranh, bản làng thường xuyên phải sơ tán vào sâu trong rừng để tránh bom đạn. Cuộc sống thiếu thốn, nhưng người Bru–Vân Kiều vẫn giữ phong tục, vẫn đốt lửa mỗi đêm và kể cho nhau nghe chuyện xưa.
Một lần, bộ đội hành quân qua bản trong đêm tối. Họ lạc đường giữa rừng sâu, không biết hướng nào để ra được tuyến vận chuyển chính. Nghe tiếng động lạ, Sương lặng lẽ trèo lên một mỏm đá cao và thổi khèn.
Âm thanh ngân dài, trầm bổng, vang xa qua những tán cây. Nhưng đó không chỉ là tiếng khèn bình thường—Sương đã khéo léo thổi theo những giai điệu quen thuộc mà người trong vùng hiểu là tín hiệu chỉ đường. Bộ đội nghe thấy, lần theo âm thanh mà tìm được lối ra an toàn.
Từ đó, mỗi khi có đoàn đi qua, Sương lại dùng tiếng khèn để dẫn đường. Tiếng khèn của cô trở thành “ngọn đèn” giữa rừng đêm, âm thầm giúp đỡ biết bao người.
Sau chiến tranh, bản làng trở lại cuộc sống yên bình. Sương vẫn thổi khèn mỗi chiều, nhưng giờ đây không còn là để dẫn đường, mà để dạy cho lớp trẻ cách giữ gìn nét văn hóa của dân tộc mình.
Người già trong bản thường nói:
“Tiếng khèn của Sương không chỉ là âm nhạc, mà là linh hồn của núi rừng, là ký ức của một thời không thể quên.”


