TIẾNG KHÓA CHỐT ĐÊM MƯA
Đêm mưa rừng Trường Sơn năm 1969. Đoạn đường vận tải hiểm trở, dốc đứng, lầy lội như muốn nuốt chửng mọi dấu bánh xe.
Tiểu đội công binh trực sửa đường có anh Phạm Bá Kiên, quê Nghệ An, dáng chắc nịch, ít nói.
Trời mưa tầm tã, nước xối thành thác. Bỗng nghe "rắc" một tiếng, hàng tấn đất đá phía sườn núi đổ ập, chắn ngang đường, đe dọa đoàn xe phía sau.
Kiên lao lên đầu, cầm búa tạ, quát vọng trong mưa:
· Phải chặn sạt lở! Khóa chốt giữ đất lại!
Cả đội hòa trong tiếng mưa và tiếng đất lở. Kiên dùng xẻng và cọc gỗ đóng liên tục, tạo điểm chặn. Nhưng nước mưa đổ xuống ào ạt cuốn phăng lớp đất vừa đắp.
Bất ngờ, vệt sáng pháo sáng chiếu đúng vị trí đơn vị đang làm. Máy bay địch gầm rú hướng đến.
Kiên hét:
· Rút hết! Để tôi khóa chốt cuối!
Anh lấy thân mình áp sát cọc, dùng dây dù quấn cả người vào cọc gỗ, như làm "neo" giữ đất lại.
Tiếng bom nổ long trời. Đất đá tràn xuống.
Khi đồng đội quay lại sau loạt bom, họ chỉ thấy phần dây dù chìm trong đất, còn Kiên bị chôn bên dưới – thân người anh đã trở thành “chốt khóa” thật sự giữ cả sườn núi khỏi sụt xuống.
Đêm ấy, đoàn xe vượt qua an toàn trong mưa.
Tiếng khóa chốt của anh – tiếng búa vang dội trong đêm cuối cùng – trở thành tiếng gọi bất tử của người lính công binh Trường Sơn.



