TIẾNG LOA ĐÊM TRÊN DÒNG THẠCH HÃN
TIẾNG LOA ĐÊM TRÊN DÒNG THẠCH HÃN
Nhân chứng kể lại: Cô Lê Thị Mỹ (Cựu chiến sĩ địch vận, chiến trường Quảng Trị)
"Năm 1972, khi cuộc chiến ở Thành cổ Quảng Trị bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, tôi là một cô gái hai mươi tuổi thuộc tổ địch vận, cắm chốt ở bờ Bắc sông Thạch Hãn. Vũ khí của chúng tôi không phải là súng đạn, mà là chiếc loa pin cầm tay và tình yêu thương đồng bào sâu sắc, hướng sang bờ Nam nơi những người lính cộng hòa đang cố thủ.
Mỗi đêm, khi tiếng pháo tạm lắng xuống, tôi lại ôm chiếc loa ra sát mép nước bờ sông. Giữa không gian tĩnh lặng, giọng nói con gái miền Trung ngọt ngào, ấm áp của tôi vang lên qua làn sóng nước: 'Các anh em binh lính bờ Nam ơi! Ai cũng có một quê hương, có một người mẹ đang ngóng chờ bên thềm nhà. Chiến tranh này là do đế quốc Mỹ gây ra, hà cớ gì người Việt lại đi giết người Việt? Hãy buông súng trở về với gia đình, nhân dân luôn mở rộng vòng tay đón các anh...'.
Có những đêm, phía bờ Nam đáp trả bằng những loạt đạn súng máy bắn xối xả về hướng tiếng loa. Tôi phải nằm rạp xuống bùn sình, chờ đạn dứt rồi lại đứng lên nói tiếp. Chúng tôi còn mở những bài dân ca ba miền, những câu hò ví dặm thiết tha.
Sự kiên trì ấy đã chạm đến trái tim của những người lính phía bên kia chiến tuyến. Tôi nhớ mãi một buổi sáng sương mù, có ba người lính bờ Nam đã lén ôm súng lội qua sông Thạch Hãn sang hàng hàng quân ta. Họ gặp tôi, khóc bảo: 'Nghe tiếng em gọi mỗi đêm, tụi anh chịu không nổi nỗi nhớ mẹ, nhớ quê. Tụi anh không muốn làm bia đỡ đạn cho Mỹ nữa'. Giây phút đó, tôi hiểu rằng sức mạnh của chính nghĩa và lòng nhân đạo có thể xuyên qua mọi lớp hàng rào kẽm gai vững chãi nhất."



