Tiếng lòng của "Màu hoa đỏ"
Bài thơ là lời tự sự của ca khúc "Màu hoa đỏ", một biểu tượng của sự tri ân những người đã ngã xuống.
Ta không chỉ là bài ca da diết,
Ta là màu máu đỏ giữa chiến trường.
Là ký ức của bao người nằm lại,
Là nỗi nhớ chẳng nguôi của quê hương.
Ta đã ngân trong chiều Thành cổ,
Trong Đồng Lộc, trong gió biển Trường Sa.
Ta theo bước những đoàn người tưởng niệm,
Thắp ân tình lên khắp mọi mái nhà.
Có những người chẳng về cùng đất nước,
Nhưng mùa xuân vẫn nở giữa tim người.
Và sắc đỏ của ngàn hoa bất tử,
Mãi cùng Việt Nam đẹp giữa cuộc đời.



