Cựu chiến binh

TIẾNG LỰU ĐẠN PHÁ TAN NỖI SỢ HÃI

Trong khoảnh khắc sinh tử của trận đánh năm 1964, tiếng lựu đạn đầu tiên vang lên không chỉ mở màn chiến đấu, mà còn phá tan nỗi sợ hãi, khơi dậy ý chí chiến đấu của bộ đội và du kích làng Thủy Triều.

Hưng Yên02/01/2026Lê Trịnh Hồng Minh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ thử thách sức mạnh thể chất, mà còn là cuộc đối đầu khắc nghiệt với nỗi sợ hãi trong mỗi con người. Với ông Võ Ngọc Thanh, khoảnh khắc đáng nhớ nhất trong trận đánh ở Thủy Triều không phải là khi địch rút lui, mà là giây phút trước tiếng lựu đạn đầu tiên nổ ra.

“Khi ấy, im lặng đến nghẹt thở”, ông kể.

Sáng 12/10/1964, địch chia làm hai mũi tiến vào làng. Từ trong giao thông hào, ông Thanh và đồng đội nghe rõ từng bước chân, từng tiếng kim loại va chạm. Khoảng cách giữa ta và địch ngày càng gần. Ai nấy đều hiểu: chỉ cần chậm một nhịp, mọi thứ có thể kết thúc.

Nỗi sợ hiện hữu, rõ ràng và không thể phủ nhận.

Ngay cả những chiến sĩ đã qua nhiều trận mạc cũng cảm nhận được sự căng thẳng. Với các du kích trẻ, đó là nỗi sợ lần đầu đối mặt với cái chết. Nhưng không ai rút lui, không ai bỏ vị trí.

Khoảnh khắc ấy, một quả lựu đạn được rút chốt.

“Tiếng nổ vang lên, như xé toạc không khí”, ông Thanh nói.

Tiếng lựu đạn không chỉ làm địch hoảng loạn, mà còn như một cú hích tinh thần với lực lượng ta. Nỗi sợ hãi bị đẩy lùi, nhường chỗ cho sự tập trung và quyết đoán. Các vị trí đồng loạt nổ súng, tạo thành thế trận bất ngờ.

Địch rơi vào tình trạng rối loạn. Những tiếng quát tháo, tiếng súng bắn loạn xạ vang lên. Trong khi đó, bộ đội và du kích bám sát kế hoạch đã chuẩn bị, đánh gần, đánh hiểm, tận dụng từng mét giao thông hào.

“Sau tiếng lựu đạn ấy, tôi không còn sợ nữa”, ông Thanh nhớ lại. “Chỉ nghĩ làm sao đánh cho tốt, cho chắc”.

Địch phản kích dữ dội, pháo bắn dồn dập. Nhưng tinh thần đã lên cao, không ai nao núng. Tiếng lựu đạn tiếp tục vang lên, từng đợt một, đẩy lùi các mũi tiến công.

Khi trận đánh kết thúc, nhiều người mới nhận ra tay mình còn run, tai còn ù vì tiếng nổ. Nhưng trong ánh mắt họ là sự thay đổi rõ rệt – sự tự tin của những người đã vượt qua nỗi sợ lớn nhất.

Với ông Thanh, tiếng lựu đạn hôm ấy không chỉ là âm thanh của chiến tranh, mà là âm thanh của sự trưởng thành, của lòng dũng cảm được đánh thức giữa khói lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾNG LỰU ĐẠN PHÁ TAN NỖI SỢ HÃI | Câu chuyện thời hoa lửa