Tiếng máy dệt trong làng Mẹo
Ngày ấy, điều khiến Trần Văn Sen lo nhất không phải là chuyện làm giàu.
Ông lo một nghề sẽ mất.
Làng Phương La, còn gọi là làng Mẹo, vốn có truyền thống dệt vải lâu đời. Nhưng đến những năm 1960, công cụ lạc hậu, năng suất thấp, người dân bỏ nghề, khiến nghề truyền thống đứng trước nguy cơ mai một.
Là trưởng tộc họ Trần, ông cứ trăn trở mãi.
Một nghề mà cha ông đã gây dựng, chẳng lẽ đến đời mình lại để mất?
Thế là ông tìm cách thay đổi.
Không phải bằng những lời nói lớn lao.
Mà bằng máy móc, bằng cách tổ chức lại sản xuất, bằng sự kiên trì và cả những lần thử nghiệm.
Rồi tiếng máy lại vang lên.
Những tấm vải lại được làm ra.
Người trong làng lại có việc làm.
Điều đặc biệt ở Trần Văn Sen là ông không chỉ nhìn nghề dệt như một kế sinh nhai. Ông nhìn nó như một phần ký ức của quê hương.
Sau này, ông còn bước sang lĩnh vực sản xuất đồ uống và tiếp tục tạo dựng sự nghiệp.
Nhưng nếu hỏi điều gì khiến câu chuyện về ông đáng nhớ, có lẽ không phải những con số.
Mà là khoảnh khắc một người đứng giữa ngôi làng của mình và tự hỏi:
“Nếu mình không giữ, nghề của cha ông rồi sẽ về đâu?”



