TIẾNG MÁY MAY TRONG ĐÊM
Những người phụ nữ hậu phương đã âm thầm may quân trang, vá áo cho bộ đội giữa những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Hợp tác xã may của chúng tôi dựng bằng tre nứa đơn sơ.
Ban ngày chị em đi làm đồng, tối đến mới ngồi vào máy may vá áo cho bộ đội.
Đêm nào tiếng máy may cũng chạy đều đến khuya.
Chị Hòa là người may nhanh và đẹp nhất tổ.
Có lần đơn vị ngoài mặt trận gửi về hàng trăm bộ áo rách vì bom đạn.
Chị em thức trắng nhiều đêm để vá cho kịp chuyến xe sáng.
Đèn dầu leo lét, kim đâm rướm máu tay nhưng không ai than vãn.
Chị Hòa thường nói:
‘Áo lành thì bộ đội ngoài kia đỡ lạnh.’
Một hôm máy bay Mỹ bất ngờ đánh xuống gần khu hợp tác.
Mọi người chạy xuống hầm nhưng chị Hòa còn quay lại ôm bao quân trang dang dở.
Chị bảo:
‘Mất vải thì lấy gì may cho các anh.’
Sau chiến tranh, nhiều cựu chiến binh trở về vẫn tìm đến cảm ơn những người phụ nữ đã âm thầm giữ ấm cho họ bằng từng đường kim mũi chỉ.



