Tiếng Mõ Báo Động Đêm Ba Chúc
Đây là câu chuyện được ông Trần Văn Năm kể lại về những ngày tháng chiến tranh ác liệt ở vùng Bảy Núi. Trong hoàn cảnh hiểm nguy, tinh thần đoàn kết của quân và dân đã giúp bảo vệ nhiều người dân khỏi những cuộc tấn công bất ngờ.
Những năm cuối thập niên 1970, vùng biên giới Tây Nam thường xuyên vang lên tiếng súng. Người dân ở Ba Chúc sống trong cảnh vừa lao động sản xuất, vừa luôn cảnh giác trước những mối đe dọa từ bên kia biên giới.
Ông Năm khi ấy là một dân quân trẻ được giao nhiệm vụ canh gác tại một chòi quan sát gần chân núi.
Trong tổ dân quân có anh Nguyễn Văn Tấn – người nổi tiếng gan dạ và trách nhiệm. Đêm nào anh cũng đi kiểm tra từng vị trí gác trước khi trở về nghỉ ngơi.
Một đêm mưa phùn, khi mọi người đang yên giấc, anh Tấn phát hiện những ánh đèn lạ di chuyển ở cánh đồng phía xa. Bằng kinh nghiệm nhiều năm canh gác, anh nhận ra đó không phải người dân địa phương.
Biết nguy hiểm đang đến gần, anh lập tức chạy lên chòi canh và đánh liên hồi vào chiếc mõ tre – tín hiệu báo động của cả xóm.
Tiếng mõ vang vọng giữa màn đêm tĩnh lặng.
Ông Năm kể lại:
“Vừa nghe tiếng mõ, bà con lập tức đưa trẻ em và người già xuống hầm trú ẩn. Ai cũng hiểu đó là tín hiệu khẩn cấp.”
Trong khi người dân sơ tán, tổ dân quân nhanh chóng triển khai bảo vệ các lối vào làng.
Không lâu sau, một nhóm vũ trang xuất hiện ở khu vực đầu xóm. Nhờ được báo động kịp thời, người dân đã di chuyển đến nơi an toàn trước khi nguy hiểm xảy ra.
Trong lúc hỗ trợ bà con rút lui, anh Tấn bị thương nhưng vẫn kiên quyết ở lại vị trí cho đến khi người cuối cùng rời khỏi khu vực nguy hiểm.
Sau đêm đó, cả làng đều biết rằng nếu không có tiếng mõ báo động của anh Tấn, hậu quả có thể đã nghiêm trọng hơn rất nhiều.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc về thời hoa lửa, ông Năm vẫn nhớ tiếng mõ vang lên trong đêm mưa nơi chân núi Ba Chúc – âm thanh của sự cảnh giác, lòng dũng cảm và tinh thần bảo vệ nhân dân.



