TIẾNG MÕ BÁO ĐỘNG TRONG ĐÊM
TIẾNG MÕ BÁO ĐỘNG TRONG ĐÊM
Tại một làng quê thuộc vùng An Minh vào đầu những năm 1970, người dân đã nghĩ ra một cách báo động hết sức đơn giản nhưng hiệu quả để bảo vệ làng xóm và các cơ sở cách mạng.
Đó là sử dụng tiếng mõ.
Chiếc mõ được treo trong căn chòi nhỏ ở đầu làng. Ban ngày, nó chỉ là vật dụng quen thuộc của người dân. Nhưng khi có nguy hiểm, tiếng mõ sẽ trở thành tín hiệu báo động cho cả khu vực.
Một đêm mùa mưa năm 1972, khi mọi người đang ngủ thì anh Tư – người được giao nhiệm vụ canh gác – phát hiện ánh đèn từ nhiều xuồng máy đang tiến vào con kênh dẫn đến làng.
Biết địch sắp tổ chức càn quét, anh lập tức chạy đến chòi canh và đánh liên tiếp nhiều hồi mõ. Tiếng mõ vang lên dồn dập giữa màn đêm yên tĩnh.
Nghe tín hiệu, người dân trong làng lập tức thức dậy. Những gia đình có hầm bí mật nhanh chóng đưa cán bộ xuống nơi trú ẩn. Các tài liệu quan trọng được cất giấu cẩn thận. Người già và trẻ em được hướng dẫn đến nơi an toàn.
Chỉ ít phút sau, quân địch tràn vào làng. Chúng lục soát nhiều ngôi nhà nhưng không đạt được mục đích. Nhờ sự cảnh giác và chuẩn bị từ trước, mọi người đã bảo vệ được cơ sở cách mạng.
Khi cuộc càn quét kết thúc, dân làng lại trở về cuộc sống thường ngày. Chiếc mõ vẫn lặng lẽ treo ở đầu làng như một người lính canh trung thành.
Tiếng mõ năm xưa không chỉ là tín hiệu báo động mà còn là biểu tượng cho tinh thần đoàn kết của nhân dân trong kháng chiến. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp quê hương vượt qua biết bao thử thách để đi đến ngày toàn thắng.


