TIẾNG MỞ BI ĐÔNG GIỮA ĐÊM
TIẾNG MỞ BI ĐÔNG GIỮA ĐÊM
Đêm hành quân giữa rừng thường rất khát nước.
Có những chặng đường dài hàng giờ không tìm được suối.
Anh Thành luôn giữ trong bi đông của mình chút nước cuối cùng để phòng khi đồng đội cần.
Một đêm cuối năm, đơn vị vượt qua con dốc dài trong giá lạnh.
Một chiến sĩ trẻ kiệt sức vì sốt rét và thiếu nước.
Môi cậu khô nứt đến bật máu.
Anh Thành không nói gì, chỉ lặng lẽ mở bi đông đưa cho đồng đội uống từng ngụm nhỏ.
Tiếng nắp bi đông bật mở giữa đêm yên tĩnh nghe thật rõ.
Giữa chiến tranh, đôi khi chỉ một ngụm nước cũng đủ cứu một con người.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị bị phục kích khi vừa xuống chân dốc.
Trong lúc đưa thương binh rút lui khỏi làn đạn, anh Thành bị thương nặng.
Người lính năm ấy sống sót kể rằng đến tận bây giờ, ông vẫn không quên tiếng mở bi đông vang lên giữa đêm rừng của thời hoa lửa — âm thanh nhỏ bé nhưng đầy tình người.



