Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tiếng mõ canh đêm ở Phủ Thông

Tiếng mõ năm xưa – âm thanh của sự cảnh giác, của lòng dũng cảm, và của một thời hoa lửa không thể nào quên.

11/02/2026Phạm Thị Ngọc Trang (Trường THCS Phủ Thông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những người lớn tuổi ở vùng Phủ Thông vẫn thường nói rằng, trong những năm tháng chiến tranh, có những âm thanh đã trở thành ký ức không thể nào quên. Đó không chỉ là tiếng súng, tiếng máy bay hay tiếng bước chân hành quân trong đêm, mà còn có một âm thanh rất quen thuộc: tiếng mõ tre của đội canh làng.

Câu chuyện này bắt đầu vào khoảng những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Pháp, khi vùng Phủ Thông vẫn là nơi thường xuyên có quân địch qua lại. Những đồn bốt nằm rải rác, những cuộc càn quét bất ngờ, những lần lùng sục ban đêm khiến người dân luôn phải sống trong cảnh cảnh giác.

Ở một xóm nhỏ gần Phủ Thông khi ấy có một đội tự vệ gồm những người nông dân, thợ rừng, thanh niên trong làng. Họ không có quân phục, vũ khí cũng rất thô sơ, nhưng ai cũng hiểu rằng nếu không bảo vệ làng, không giữ bí mật cho cách mạng, thì cả vùng sẽ gặp nguy hiểm.

Người phụ trách việc canh gác ban đêm là bác Trần Văn Ký – một người nông dân ngoài bốn mươi tuổi. Bác không phải là bộ đội, cũng chưa từng tham gia trận đánh lớn nào, nhưng bác được mọi người tin cậy vì tính cẩn thận và tinh thần trách nhiệm.

Mỗi đêm, khi mọi nhà đã tắt đèn, bác lại khoác chiếc áo nâu sờn vai, cầm chiếc mõ tre và đi dọc con đường làng. Tiếng mõ không phải để báo giờ, mà là để báo hiệu rằng làng vẫn còn người thức, vẫn còn người canh gác.

Những đêm bình thường, tiếng mõ vang lên chậm rãi, đều đều. Nhưng nếu có dấu hiệu lạ – tiếng chó sủa dồn dập, ánh đèn lạ ngoài bìa rừng, hay tiếng chân người đi không quen – nhịp mõ sẽ thay đổi, nhanh và dồn dập hơn. Đó là tín hiệu để các tổ tự vệ và du kích biết mà chuẩn bị.

Có một đêm mùa đông, trời rất lạnh, sương xuống dày. Bác Ký đang đi tuần thì nghe tiếng động lạ ở phía con đường dẫn vào làng. Bác dừng lại, lắng nghe. Trong màn sương mờ, có những bóng người đang tiến lại.

Bác hiểu ngay: đó không phải người trong làng.

Bác lập tức gõ mõ theo tín hiệu khẩn cấp. Tiếng mõ vang lên trong đêm, dồn dập và gấp gáp. Chỉ ít phút sau, những người trong đội tự vệ đã có mặt. Họ nhanh chóng dẫn một số cán bộ đang trú trong làng rút vào khu rừng phía sau, đồng thời đưa phụ nữ và trẻ em sang khu hầm trú ẩn.

Không lâu sau, một toán lính địch tiến vào làng. Chúng lục soát một hồi nhưng không tìm được gì, rồi rút đi.

Nhờ tiếng mõ đêm ấy, cả làng đã tránh được một cuộc bắt bớ.

Sau này, nhiều người nói vui rằng:
“Tiếng mõ của bác Ký cứu cả làng.”

Nhưng bác chỉ cười hiền và nói:
“Có gì đâu, ai ở làng mình cũng sẽ làm như thế thôi.”

Chiến tranh kéo dài, những đêm canh gác vẫn tiếp diễn. Có những đêm mưa rừng xối xả, đường làng lầy lội, bác Ký vẫn đi tuần. Có những đêm gió lạnh cắt da, tiếng mõ vẫn vang lên đều đặn.

Dần dần, tiếng mõ ấy trở thành một điều quen thuộc. Trẻ con trong làng nghe tiếng mõ mới yên tâm ngủ. Người lớn nghe tiếng mõ mới biết rằng làng vẫn bình yên.

Rồi chiến tranh kết thúc.

Những đêm canh gác không còn nữa. Chiếc mõ tre được treo lại trên vách nhà, phủ dần bụi thời gian. Bác Ký cũng già đi, rồi qua đời trong một buổi chiều yên bình.

Nhưng câu chuyện về tiếng mõ đêm ấy vẫn được người dân kể lại cho con cháu. Không phải vì đó là một chiến công lớn, mà vì nó nhắc nhở rằng trong chiến tranh, có những đóng góp rất thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng.

Ngày nay, khi nhắc đến Phủ Thông, người ta thường nhắc đến những di tích, những trận đánh, những sự kiện lịch sử. Nhưng trong ký ức của nhiều người dân, hình ảnh một người nông dân cầm chiếc mõ tre đi trong đêm lạnh cũng là một phần của lịch sử.

Bởi lịch sử không chỉ được làm nên bởi những trận đánh lớn, mà còn được làm nên bởi những con người bình dị – những người đã âm thầm giữ cho ngọn lửa kháng chiến không bao giờ tắt.

Và nếu một đêm nào đó, đứng giữa một vùng quê yên tĩnh, nghe tiếng gió thổi qua hàng tre, ta có thể hình dung ra tiếng mõ năm xưa – âm thanh của sự cảnh giác, của lòng dũng cảm, và của một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng mõ canh đêm ở Phủ Thông | Câu chuyện thời hoa lửa