Tiếng Mõ Giữa Đêm
Đây là câu chuyện về một cụ già trong làng đã dùng tiếng mõ báo động để cứu cả xóm và một tổ cán bộ cách mạng khỏi cuộc càn quét bất ngờ của địch.
Năm 1970, tại một làng quê ven kênh ở An Giang, cụ Ba Tài đã ngoài 60 tuổi. Ban ngày, cụ làm nghề giữ chùa nhỏ trong xóm. Ban đêm, cụ thường thức khuya để quan sát tình hình và hỗ trợ lực lượng cách mạng khi cần.
Một đêm cuối mùa mưa, một tổ cán bộ đang họp bí mật tại nhà một cơ sở cách mạng trong làng.
Khoảng nửa đêm, cụ Ba phát hiện ánh đèn xe và tiếng động cơ từ xa đang tiến vào khu vực. Kinh nghiệm nhiều năm cho cụ biết đó là một cuộc càn bất ngờ của địch.
Thời gian quá gấp để chạy báo từng nhà.
Không chần chừ, cụ Ba chạy lên ngôi chùa nhỏ đầu làng, cầm chiếc mõ gỗ và gõ liên hồi.
Tiếng mõ vang lên dồn dập giữa màn đêm tĩnh lặng.
Người dân trong làng nghe tiếng mõ khác thường liền hiểu có chuyện nguy cấp. Các gia đình nhanh chóng tắt đèn, cất giấu tài liệu và đưa cán bộ xuống các hầm bí mật đã chuẩn bị từ trước.
Ông Phước kể:
“Nhờ tiếng mõ của cụ Ba mà cả làng kịp ứng phó trước khi địch kéo tới.”
Chỉ ít phút sau, toán lính tràn vào làng, lục soát nhiều ngôi nhà.
Tuy nhiên, chúng không phát hiện được cán bộ hay tài liệu quan trọng nào.
Sau nhiều giờ tìm kiếm không có kết quả, địch rút đi.
Khi trời gần sáng, người dân trong làng mới thở phào nhẹ nhõm.
Mọi người đến cảm ơn cụ Ba. Cụ chỉ cười hiền và nói:
“Tôi già rồi, làm được gì cho quê hương thì làm thôi.”
Sau ngày đất nước hòa bình, chiếc mõ gỗ của cụ vẫn được người dân giữ lại như một kỷ vật. Với họ, đó không chỉ là một vật dụng bình thường mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết của người dân trong thời hoa lửa.



