Tiếng Mõ Tre Trong Đêm Hành Quân
Tiếng mõ tre gõ nhịp trong đêm tối đã giúp đoàn dân công giữ đội hình hành quân qua vùng bom đạn, trở thành ký ức không thể quên của ông Đinh Văn Hảo.Tiếng mõ tre gõ nhịp trong đêm tối đã giúp đoàn dân công giữ đội hình hành quân qua vùng bom đạn, trở thành ký ức không thể quên của ông Đinh Văn Hảo.
Năm 1968, tuyến đường tiếp tế ở Trị Thiên luôn chìm trong khói lửa. Ông Đinh Văn Hảo khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, tham gia đội dân công chuyên gùi đạn và lương thực vượt rừng ra tiền tuyến. Những chuyến đi thường bắt đầu lúc trời sập tối. Mỗi người mang trên lưng từ ba mươi đến bốn mươi ký hàng, men theo những con đường mòn nhỏ giữa rừng sâu. Để tránh máy bay phát hiện, cả đoàn không được dùng đèn. Nhưng đi trong bóng tối hoàn toàn rất dễ lạc nhau, nhất là lúc băng qua suối hoặc leo dốc. Đội trưởng là Hồ Văn Nghi nghĩ ra cách dùng chiếc mõ tre nhỏ để dẫn đường. Ông buộc chiếc mõ bên hông rồi gõ từng nhịp chậm:
“cốc… cốc… cốc…” Tiếng mõ không lớn nhưng đủ để những người đi sau lần theo giữa màn đêm. Đêm ấy, đoàn dân công phải vượt qua một trọng điểm vừa bị bom đánh sập. Đất đá còn nóng, cây rừng cháy khét nằm ngổn ngang khắp lối đi. Có lúc pháo sáng bất ngờ bừng lên giữa trời. Cả đoàn lập tức nằm rạp xuống đất, chờ ánh sáng tắt mới tiếp tục di chuyển theo tiếng mõ tre đều đều phía trước. Giữa quãng đường, một cô gái trẻ trong đoàn bị trượt chân xuống hố bom và bong gân không thể đi tiếp. Ông Hảo cùng vài người khác thay nhau cõng cô vượt dốc để kịp đoàn hàng. Suốt đêm đó, tiếng mõ tre vẫn vang lên không ngừng giữa rừng sâu, như nhịp tim giữ cho mọi người không lạc mất nhau. Đến gần sáng, khi đoàn hàng tới nơi an toàn, ai nấy đều mệt lả nhưng vẫn thở phào vì nhiệm vụ hoàn thành. Sau chiến tranh, ông Đinh Văn Hảo vẫn giữ chiếc mõ tre cũ đã nứt một góc. Với ông, âm thanh mộc mạc ấy là tiếng gọi của tình đồng đội, của ý chí con người giữa thời hoa lửa — khi những bước chân âm thầm trong đêm đã góp phần giữ vững tuyến đường ra mặt trận.



