Tiếng Mõ Trong Vườn Dừa
Trong thời chiến ở miền Nam, một người nông dân đã dùng tiếng mõ giữa vườn dừa làm tín hiệu bí mật để bảo vệ cán bộ và báo tin cho cả xóm.
Những năm 1960, vùng quê Bến Tre nổi tiếng với những hàng dừa xanh ngút mắt cũng là nơi diễn ra nhiều cuộc đấu tranh ác liệt. Ban ngày, xóm làng vẫn yên bình với tiếng gà gáy, tiếng trẻ con chơi đùa. Nhưng khi đêm xuống, không khí căng thẳng bao trùm khắp nơi. Ông Trần Văn Được sống trong căn nhà lá giữa vườn dừa rộng. Nhà nghèo, quanh năm làm vườn, nuôi gà vịt. Vì tin cách mạng, ông thường giúp che chở cán bộ hoạt động bí mật. Trong vườn dừa có treo một chiếc mõ gỗ vốn dùng để đuổi chim phá trái. Nhưng ít ai biết, chiếc mõ ấy còn là tín hiệu bí mật của cả xóm. Ông Được quy ước với bà con: Gõ 1 tiếng: an toàn. Gõ 2 tiếng liên tiếp: có người lạ vào xóm. Gõ liên hồi: có cuộc càn quét, phải tránh ngay. Một buổi chiều, khi đang tưới gốc dừa, ông thấy xuồng máy lạ chạy vào rạch nhỏ. Linh cảm có chuyện chẳng lành, ông bình tĩnh bước đến gốc cây rồi gõ: “Cốc! Cốc! Cốc! Cốc!...” Tiếng mõ vang xa giữa vườn dừa yên ắng. Ngay lập tức, những người đang hoạt động bí mật nhanh chóng rút vào lối sau. Phụ nữ đưa trẻ nhỏ vào nhà, người già đóng cửa như không có chuyện gì. Ít phút sau, toán lính ập tới lục soát. Chúng đi qua đi lại trong vườn, soi đèn khắp nơi nhưng không phát hiện gì. Một tên hỏi: “Ai gõ mõ hồi nãy?” Ông Được tỉnh bơ đáp: “Tui đuổi chim ăn dừa chớ ai.” Chúng nghi ngờ nhưng không có chứng cứ, đành bỏ đi. Khi mọi việc yên, bà con lặng lẽ trở ra. Một cán bộ trẻ nắm chặt tay ông: “Nếu không có chú, tụi con khó thoát.” Ông chỉ cười hiền: “Tiếng mõ thôi mà, miễn cứu được người là được.” Ngày đất nước thống nhất, chiếc mõ gỗ cũ được giữ lại treo nơi gian giữa ngôi nhà mới. Con cháu mỗi lần nhìn thấy đều nghe kể về những ngày gian khó. Tiếng mõ trong vườn dừa năm ấy không chỉ là âm thanh báo hiệu, mà là biểu tượng của trí thông minh, lòng gan dạ và nghĩa tình quân dân miền Nam trong những năm tháng thời hoa lửa.



