Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tiếng Nổ Quyết Tử Ở Rộc Dứa

Mùa đông năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc càn quét quy mô lớn vào vùng tự do Liên khu 5. Tại mảnh đất Bình Định đầy nắng gió, Đại đội quyết tử của trung đoàn 94 nhận nhiệm vụ chặn đánh một cánh quân cơ giới tinh nhuệ của địch đang tiến vào thung lũng Rộc Dứa. Trong hàng ngũ những cảm tử quân "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" năm ấy, có chàng trai trẻ Ngô Mây.

Đắk Lắk07/07/2026Trần Ngọc Sơn (xã Pơng Drang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Nổ Quyết Tử Ở Rộc Dứa

Mùa đông năm 1947, thực dân Pháp mở cuộc càn quét quy mô lớn vào vùng tự do Liên khu 5. Tại mảnh đất Bình Định đầy nắng gió, Đại đội quyết tử của trung đoàn 94 nhận nhiệm vụ chặn đánh một cánh quân cơ giới tinh nhuệ của địch đang tiến vào thung lũng Rộc Dứa. Trong hàng ngũ những cảm tử quân "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" năm ấy, có chàng trai trẻ Ngô Mây.

Trận đánh nổ ra dưới cái nắng hanh khô của đại ngàn. Quân Pháp cậy có xe bọc thép dẫn đường, điên cuồng nả pháo để dọn đường cho bộ binh tiến lên. Lưới lửa đại liên xé toạc các bụi rậm, găm chặt đội hình của ta xuống những chiến hào cát nóng bỏng. Bộ đội ta bị thương vong, vũ khí thô sơ khó lòng xuyên thủng lớp giáp dày của chiếc xe bọc thép đi đầu.

"Báo cáo! Cho tôi lên!" — Ngô Mây bước ra trước mặt chỉ huy, gương mặt sạm đen vì khói súng nhưng ánh mắt sáng rực, kiên định.

Trên tay anh là một cây bom ba càng — thứ vũ khí quyết tử bấy giờ: người chiến sĩ phải lao trực tiếp, đâm thẳng ba chiếc chân kíp nổ của quả bom vào mục tiêu để kích nổ. Đánh bom ba càng đồng nghĩa với việc chấp nhận hy sinh cùng kẻ thù.

Anh cởi phăng chiếc áo sờn vai, chỉ độc một chiếc quần đùi, thân hình săn chắc áp sát vào lòng đất. Lợi dụng những bụi dứa dại và khói bom mù mịt, Ngô Mây trườn đi thoăn thoắt. Chiếc xe bọc thép bọc thép lù lù tiến tới, họng súng máy trên tháp pháo vẫn quét liên tục, xích sắt nghiến lên nền sỏi đá nghe rợn người.

Khi chiếc xe chỉ còn cách trận địa ta chừng ba mươi mét, Ngô Mây bất ngờ bật dậy như một con mãnh hổ. Anh ôm chặt cây bom ba càng, lao thẳng về phía trước với một tốc độ kinh người. Tên lính Pháp trên xe hoảng hốt phát hiện ra bóng người cảm tử, hắn điên cuồng quay nòng súng máy xả đạn. Một loạt đạn găm trúng ngực Ngô Mây, máu tuôn ra đỏ thẫm.

Nhưng viên đạn của kẻ thù không thể chặn đứng ý chí của người chiến sĩ quyết tử. Bằng một nghị lực phi thường cuối cùng, Ngô Mây không gục xuống. Anh thét lớn: "Vệt Nam độc lập muôn năm!" rồi dồn toàn bộ sức bình sinh, đâm mạnh ba chiếc chân kíp nổ của quả bom thẳng vào gầm chiếc xe bọc thép.

"UỲNH!!!"

Một tiếng nổ dữ dội làm rung chuyển cả thung lũng Rộc Dứa. Chiếc xe bọc thép bốc cháy ngùn ngụt rồi khựng lại, xích sắt đứt tung, toàn bộ toán lính trên xe bị tiêu diệt tại chỗ. Sức nổ khủng khiếp hất tung một quầng lửa đỏ rực lên bầu trời.

Chứng kiến sự hy sinh lẫm liệt của người đồng đội, hàng trăm chiến sĩ đại đội cảm tử đồng loạt đứng dậy, cầm mã tấu và súng trường lao lên như một cơn lốc, băm nát đội hình quân Pháp, bẻ gãy hoàn toàn trận càn quét của địch.

Ngô Mây ngã xuống khi tuổi đời vừa tròn hai mươi hai, thân xác anh đã hòa vào đất mẹ Bình Định, nhưng tiếng nổ quyết tử của anh đã trở thành ngọn lửa bất tử, thắp sáng truyền thống anh hùng của lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn