Tiếng Nổ Trong Hầm Tối
Để bảo vệ đồng đội và xưởng vũ khí khỏi một vụ nổ, Minh đã dũng cảm dùng thân mình đè lên quả bom đang phát hỏa. Minh mất đi đôi bàn tay nhưng cứu sống được mọi người. Sau hòa bình, Lực đã dành cả đời để chăm sóc và trở thành "đôi bàn tay" thay thế cho người đồng chí của mình. Tình đồng chí ở đây là sự đền đáp nghĩa tình, là sự chăm sóc bền bỉ suốt đời sau một khoảnh khắc hy sinh anh hùng.
Trong một xưởng quân giới bí mật nằm sâu trong hang đá tại chiến khu Việt Bắc, Minh và Lực đang cẩn trọng tháo kíp nổ của một quả bom chưa nổ để lấy thuốc bồi cho lựu đạn ta. Không gian chật hẹp, nóng bức, chỉ có ánh đèn dầu leo lét và tiếng kim loại chạm nhau lách cách.
"Mày dại thế Minh ơi! Sao lại ôm nó vào lòng?"
Minh thào thào, nụ cười héo hắt trên môi:
"Không ôm... thì cả xưởng... tan mất... Mày còn phải sống... để làm tiếp vũ khí cho anh em..."
"Hồi đó tôi giữ xưởng, giờ ông giữ tôi, huề nhau nhé!"



