TIẾNG NỔ TRƯỚC BÌNH MINH: HẠ SĨ CHIẾN SĨ VÕ VĂN HOÀ
TIẾNG NỔ TRƯỚC BÌNH MINH: HẠ SĨ CHIẾN SĨ VÕ VĂN HOÀ
Có những chàng trai bước vào cuộc chiến khi gương mặt còn vương nét thư sinh, nhưng khi đứng trước họng súng của kẻ thù, họ lại biến thành những tượng đài bằng thép, sẵn sàng xé nát màn đêm bằng chính mạng sống của mình. Đó là khúc tráng ca kiêu hãnh của Hạ sĩ, Chiến sĩ Võ Văn Hoà, sinh năm 1952 tại xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Thuộc biên chế đơn vị C56, D20KTB3 của Quân khu 3, anh Hoà ra trận ở tuổi hai mươi với tất cả khát vọng tự do cháy bỏng. Ngày 7 tháng 12 năm 1972, đơn vị của anh bị rơi vào trận địa phục kích dày đặc của không quân và pháo binh địch tại một huyết mạch giao thông quan trọng. Nhận thấy đường dây thông tin liên lạc bị bom đánh đứt hoàn toàn khiến đại đội mất phương hướng chỉ huy, anh Hoà đã quấn chặt cuộn dây cáp quanh người, lao mình ra giữa bãi bom nổ chậm bất chấp hiểm nguy. Khi phát hiện một hỏa điểm đại liên ngầm của giặc đang điên cuồng quét vào đội hình ta, người chiến sĩ hai mươi tuổi ấy đã áp sát, giật kíp nổ cụm lựu đạn, lao thẳng vào họng súng thù. Tiếng nổ vang trời dập tắt hỏa điểm địch cũng là lúc anh ngã xuống lòng đất mẹ. Chi tiết biểu tượng khắc sâu vào tâm khảm người ở lại là đoạn dây thông tin bằng đồng bị lửa bom nung chảy, quấn chặt vào những ngón tay rớm máu của anh như một sợi xích kiên trung nối liền mạch sống cho toàn đơn vị. Sự ra đi của liệt sĩ Võ Văn Hoà là một dấu chấm lặng đầy kiêu hãnh, thắp lên ngọn lửa soi đường cho thế hệ hôm nay hiểu thế nào là lý tưởng sống vẹn tròn, không bao giờ gục ngã trước giông bão thời đại.



