TIẾNG PHÁO ĐẦU TIÊN VÀ KHOẢNH KHẮC LẶNG NGƯỜI SAU KHI KHAI HỎA
Khoảnh khắc khai hỏa đầu tiên trong một trận đánh quan trọng, khi người lính pháo binh phải giữ tuyệt đối bình tĩnh giữa áp lực chiến trường và mệnh lệnh chiến đấu.
Trong cuộc đời người lính pháo binh, có những khoảnh khắc không bao giờ quên.
Không phải vì tiếng ồn lớn nhất.
Mà vì đó là lần đầu tiên mọi thứ được quyết định chỉ trong vài giây.
Với bác Phạm Văn Nghi, ký ức rõ nhất là tiếng pháo đầu tiên trong trận đánh lớn đầu đời lính.
Hôm đó, trời rừng Trường Sơn không có mưa.
Không khí khô và nặng.
Gió thổi qua các sườn đồi tạo thành những âm thanh rì rào liên tục.
Trận địa pháo được bố trí từ trước, ngụy trang kỹ dưới tán cây rừng.
Tất cả các khẩu pháo đều trong trạng thái sẵn sàng.
Không ai nói nhiều.
Chỉ có những tín hiệu ngắn gọn giữa các vị trí.
Bác Nghi đứng bên khẩu pháo của mình, mắt dõi về phía trước.
Tay đặt sẵn trên bộ phận điều khiển.
Tim đập nhanh hơn bình thường, nhưng khuôn mặt vẫn giữ sự bình tĩnh.
Khoảnh khắc chờ lệnh kéo dài tưởng như rất lâu.
Không ai biết chính xác thời điểm khai hỏa sẽ đến.
Nhưng ai cũng hiểu rằng khi mệnh lệnh vang lên, không được phép chậm một giây.
Bất ngờ, tín hiệu truyền đến.
Không phải tiếng nói lớn.
Mà là hiệu lệnh ngắn, dứt khoát.
Cả trận địa lập tức chuyển sang trạng thái chiến đấu.
Không khí căng lên như dây đàn.
Bác Nghi nhanh chóng thực hiện đúng quy trình đã được huấn luyện.
Mỗi thao tác đều chính xác và dứt khoát.
Không có sự do dự.
Không có sai lệch.
Khi khẩu lệnh cuối cùng vang lên, toàn bộ trận địa đồng loạt khai hỏa.
Ánh lửa bùng lên giữa rừng đêm.
Tiếng nổ vang dội kéo dài qua các sườn núi.
Mặt đất như rung chuyển dưới từng đợt pháo.
Bác Nghi đứng ngay bên khẩu pháo của mình.
Không rời vị trí.
Không chậm nhịp.
Chỉ tập trung vào nhiệm vụ.
Sau loạt bắn đầu tiên, không gian trở lại trong vài giây im lặng.
Một sự im lặng rất lạ.
Không phải yên bình.
Mà là khoảng lặng giữa những đợt chiến đấu.
Bác Nghi nhìn về phía trước, nơi ánh lửa vừa bùng lên.
Không có cảm xúc bộc phát.
Chỉ có sự tỉnh táo và tập trung cao độ.
Sau đó, các khẩu pháo tiếp tục được điều chỉnh và khai hỏa theo mệnh lệnh tiếp theo.
Trận đánh kéo dài không biết bao lâu.
Chỉ khi tín hiệu kết thúc vang lên, toàn bộ trận địa mới dừng lại.
Không ai ăn mừng.
Không ai nói chuyện lớn tiếng.
Chỉ có những ánh mắt nhìn nhau trong im lặng.
Bởi ai cũng hiểu rằng mỗi loạt pháo là một phần của nhiệm vụ lớn hơn.
Sau trận đánh, khi mọi thứ đã yên, bác Nghi ngồi xuống cạnh khẩu pháo.
Ánh sáng mờ dần trong rừng.
Khói thuốc súng vẫn còn vương lại trong không khí.
Một đồng đội trẻ nhìn bác và hỏi:
“Anh có sợ không lúc khai hỏa đầu tiên?”
Bác im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Sợ thì có. Nhưng khi đã vào trận, chỉ còn nhiệm vụ.”
Câu nói ấy trở thành ký ức sâu nhất của những người lính pháo binh hôm đó.
Sau này, bác Nghi thường nhắc lại khoảnh khắc ấy như một bước ngoặt trong đời lính:
“Tiếng pháo đầu tiên không chỉ là khai hỏa. Nó là lúc mình hiểu mình đã thực sự là người lính.”



