Bài viết

TIẾNG RADIO GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN

Tôi – một chiếc radio Liên Xô cũ – nằm lặng yên trong tủ trưng bày của Bảo tàng tỉnh đã hơn ba mươi năm. Bụi thời gian phủ lên lớp sơn bạc màu, nhưng có điều mà lớp bụi ấy không thể làm phai: những kỷ niệm tôi đã nghe bằng chính thân mình. Ngày tôi còn trẻ – nếu radio cũng có “tuổi trẻ” – tôi được một chiến sĩ liên lạc tên Hạo mang theo trong ba lô. Anh Hạo mới mười chín tuổi. Da ngăm, tóc xoăn nhẹ, mắt lúc nào cũng sáng như ánh lửa. Anh nâng niu tôi lắm, lúc thì lau từng vết xước, lúc thì kê t

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi – một chiếc radio Liên Xô cũ – nằm lặng yên trong tủ trưng bày của Bảo tàng tỉnh đã hơn ba mươi năm. Bụi thời gian phủ lên lớp sơn bạc màu, nhưng có điều mà lớp bụi ấy không thể làm phai: những kỷ niệm tôi đã nghe bằng chính thân mình.

Ngày tôi còn trẻ – nếu radio cũng có “tuổi trẻ” – tôi được một chiến sĩ liên lạc tên Hạo mang theo trong ba lô.
Anh Hạo mới mười chín tuổi. Da ngăm, tóc xoăn nhẹ, mắt lúc nào cũng sáng như ánh lửa. Anh nâng niu tôi lắm, lúc thì lau từng vết xước, lúc thì kê tôi gần ngực như thể tôi có thể nghe được nhịp tim anh.

Cậu bạn nhỏ này là dây nối chúng ta với thế giới bên ngoài,” anh bảo với đồng đội.
Họ cười phá lên: “Cái radio bằng bàn tay này mà cũng đòi làm thông tấn viên hả?”

Nhưng họ không biết – hoặc giả chỉ đùa – vì đôi khi, chính tiếng radio của tôi đã cứu cả đơn vị họ.

Đêm hành quân đầu tiên qua Trường Sơn, mưa như trút. Tấm tăng không che nổi nước, quần áo ai cũng ướt sũng. Rừng tối, đường trơn, vắt bám đầy ống quần.
Giữa tiếng gió và tiếng mưa, đơn vị lầm lũi đi.

Bỗng, tín hiệu của tôi bật lên.
“Địch đang thả pháo sáng ở khu vực Km 72… Các đơn vị tuyệt đối giữ bí mật, tạm dừng di chuyển…”

Anh Hạo lập tức giơ tay ra hiệu.
Cả đội áp sát vào triền đất, tuyệt nhiên không một tiếng động.

Vài phút sau, pháo sáng quét qua bầu trời như những con mắt trắng bệch.
Nếu không có giọng nói trong tôi, cả đội chắc chắn đã lọt vào vùng quan sát của địch.

Khi pháo sáng tắt, anh Hạo khẽ vỗ vỗ vào tôi:
Tốt lắm, cậu bạn nhỏ.

Tôi không nói được, nhưng nếu có thể, tôi cũng muốn trả lời rằng:
“Em chỉ làm đúng bổn phận của mình thôi.”

Nhưng kỷ niệm sâu sắc nhất của tôi là buổi trưa hôm đó.
Đơn vị chuẩn bị vượt đoạn đường hiểm trở thì chúng tôi nhận được tin: địch sắp tập kích vào đội vận tải phía trước – nơi đó có một cô gái mà anh Hạo rất quan tâm: chị Tâm, y tá tuyến đường 9.

Không kịp suy nghĩ, anh Hạo lao đi.
Tiếng chỉ huy phía sau còn vọng theo, nhưng anh chẳng nghe nữa.

Lúc chạy, tôi đập vào ngực anh, từng cú như đau nhói.

Khi chúng tôi đến nơi, pháo đã nổ.
Đất văng mù mịt, cây đổ nghiêng ngả, khói cay xè.
Tôi bị rơi xuống đất, vỏ sắt nóng lên vì sức ép.

Tôi nghe tiếng anh gọi:
Tâm ơi! Tâm!

Rồi tiếng anh gào lên khi thấy Tâm bị thương ở chân, nhưng vẫn ôm chặt túi cứu thương.
Anh cõng chị chạy, chạy xuyên qua bom nổ, xuyên qua khói lửa, như một người không còn biết sợ.

Tôi nằm lại phía sau, không biết họ có kịp thoát.
Trong tiếng bom, trong tiếng đất đá rơi, tôi chỉ còn biết phát tín hiệu cuối cùng mà mình có thể phát:

“Yêu cầu y tế… yêu cầu hỗ trợ… hướng Đông Nam Km 75…”

Rồi tôi tắt.

Khi được tìm thấy, tôi méo mó, ăng-ten gãy, thân sắt chảy xém.
Nhưng người lính bế tôi lên đã mỉm cười:

Nếu không có tín hiệu của cái radio này… chắc Tâm và Hạo không qua khỏi.
Giữ lại – thứ này là kỷ vật của cả một thời.”

Nhiều năm sau, Hạo và Tâm kết hôn.
Họ thường dẫn con cháu đến bảo tàng, đứng trước tủ kính của tôi và kể:

Nhờ chiếc radio này mà ba má còn sống.
Nhờ nó mà ba biết: có những thứ nhỏ bé nhưng làm nên sự sống lớn lao.

Mỗi lần như vậy, tôi lại thấy mình sáng lên – dù chẳng còn phát được âm thanh nào nữa.

Bởi vì tôi biết:
Tiếng nói của thời hoa lửa không chỉ nằm ở âm thanh…
mà nằm ở ký ức mà con người truyền lại cho nhau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn