Cựu chiến binh

TIẾNG REO GIỮA THÀNH PHỐ VỪA YÊN TIẾNG SÚNG

Thành phố sau những giờ phút căng thẳng bỗng vỡ òa trong tiếng reo mừng chiến thắng – những tiếng reo không chỉ xuất phát từ niềm vui, mà từ sự giải thoát, từ bao tháng ngày dồn nén sợ hãi, khát vọng hòa bình và tự do.

Hưng Yên08/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thành phố đã quen với tiếng súng, tiếng pháo, tiếng bom nổ rền trong nhiều năm trời. Người dân Sài Gòn đã sống trong một bầu không khí mà nỗi lo âu luôn lơ lửng, mỗi ngày mở mắt ra đều không biết điều gì sẽ chờ đợi. Thế nhưng sáng 30/4 hôm ấy, khi những loạt súng cuối cùng lắng xuống, một sự im lặng khác lạ bao phủ thành phố – không phải im lặng của chết chóc, mà là im lặng của khoảnh khắc chuyển giao lịch sử.

Minh – một người lính giải phóng trong đội hình tiến sâu vào nội đô – cảm nhận rõ từ mỗi bước chân không chỉ là nhiệm vụ quân sự, mà là một cuộc gặp gỡ giữa quân giải phóng và nhân dân thành phố. Khi đoàn quân tiến đến các tuyến đường lớn, người dân bắt đầu mở cửa. Những khuôn mặt còn bàng hoàng xen lẫn lo lắng nhìn ra, dò xét xem điều gì đang thật sự diễn ra.

Và rồi, không biết bắt đầu từ đâu, có ai đó bật khóc. Có ai đó vỗ tay. Có tiếng người gọi thật to:
“Sài Gòn giải phóng rồi!”
Tiếng gọi ấy vang lên như tia lửa chạm vào đống lá khô tích tụ từ bao năm. Chỉ một khoảnh khắc sau, thành phố bừng lên như con tim vừa được phép đập mạnh trở lại.

Tiếng reo xuất hiện. Ban đầu chỉ lẻ tẻ, rồi lan dần, rồi hòa thành âm thanh rộn rã khắp các con phố. Mỗi tiếng reo không giống nhau, nhưng đều có chung niềm cảm xúc không thể kìm nén. Có tiếng reo đầy phấn khích, tiếng reo bật lên như tiếng nấc. Có tiếng reo dài – như dốc cạn những nỗi sợ bị dồn ép bấy lâu. Có những giọng khàn đặc vì khóc và cười cùng lúc.

Minh đứng giữa dòng người, lặng đi một chút. Anh chưa kịp reo lên cùng mọi người. Anh chỉ nhìn, nhìn thật kỹ từng khuôn mặt thành phố. Những khuôn mặt ấy, dù khác nhau về tuổi tác, hoàn cảnh, màu da hay trang phục, lúc ấy đều giống nhau bởi cùng ánh sáng trong đôi mắt – ánh sáng của sự sống lại.

Một bà cụ tóc bạc chạy đến, tay run rẩy nhưng nắm chặt tay Minh. Bà khóc, không nói thành lời. Chỉ mấy câu ngắn ngủi:
“Hết rồi hả con? Từ nay… hết súng đạn rồi hả?”
Minh không thể trả lời bằng câu nói dài. Anh chỉ gật đầu thật mạnh, bàn tay siết lấy tay bà như một lời khẳng định thiêng liêng.

Trên những ban công cao, thanh niên treo cờ. Những tấm khăn đỏ, mảnh vải cũ nhưng được giữ gìn bấy lâu nay như được chờ đúng khoảnh khắc này để tung ra. Những đứa trẻ chưa hiểu hết chuyện gì, nhưng thấy người lớn xúc động thì cũng cười, chạy quanh, vỗ tay theo nhịp reo.

Có những gia đình ôm nhau ngay giữa đường. Có những người đàn ông vốn mạnh mẽ lại khóc như trẻ nhỏ. Có những người phụ nữ vừa khóc, vừa cười, vừa gọi tên những người thân đã không còn, như muốn báo tin:
“Đất nước hòa bình rồi… các anh ơi!”

Đó không chỉ là tiếng reo chiến thắng của một cuộc chiến quân sự. Đó là tiếng reo giải thoát của một thành phố lâu nay nén đau. Tiếng reo của niềm hy vọng trỗi dậy. Tiếng reo thức tỉnh cả một đất nước ở thời khắc chuyển mình.

Minh lúc ấy mới cảm nhận rõ, chiến tranh không chỉ là súng đạn. Nó còn là nỗi sợ hãi kéo dài trong lòng người dân. Và chiến thắng không chỉ là chiếm lĩnh mục tiêu, mà là trả lại sự bình thường cho cuộc sống, sự bình yên cho con người.

Thành phố reo – như trái tim khổng lồ đã tìm lại được nhịp đập của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn