Cựu chiến binh

Tiếng ru dưới hầm chữ A

Giữa những năm tháng khốc liệt ở Quảng Trị, khi mặt đất liên tục rung chuyển bởi bom đạn, cuộc sống của người dân nhiều khi phải lùi sâu xuống lòng đất – trong những hầm chữ A chật hẹp và tối tăm.

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một không gian như thế, có một âm thanh vẫn đều đặn vang lên, dịu dàng đến lạ:

“À ơi… à ơi…”

Đó là tiếng ru của một người mẹ.

Đứa trẻ nằm trong chiếc võng nhỏ, đung đưa theo nhịp tay mẹ. Trên đầu họ, từng đợt bom nổ dồn dập, đất đá có thể sụp xuống bất cứ lúc nào. Không khí trong hầm ngột ngạt, ánh sáng le lói, nhưng vòng tay mẹ vẫn ấm, giọng ru vẫn đều.

Người mẹ không thể ngăn được chiến tranh.
Không thể dập tắt tiếng bom.
Nhưng mẹ có thể làm một điều – giữ cho tâm hồn con mình không bị phủ kín bởi sợ hãi.

Tiếng ru ấy như một tấm chăn mềm, phủ lên tất cả những âm thanh dữ dội bên ngoài. Nó đưa đứa trẻ vào giấc ngủ, vào một thế giới khác – nơi không có bom rơi, không có khói lửa, chỉ có tình yêu thương và sự bình yên.

Có những lúc, tiếng ru bị át đi bởi tiếng nổ lớn. Nhưng rồi, ngay khi khoảng lặng quay lại, mẹ lại tiếp tục. Không vội vã, không hoảng loạn – chỉ kiên trì, nhẫn nại, như thể đó là cách duy nhất để chống lại chiến tranh.

Trong lòng hầm tối, tiếng ru ấy chính là ánh sáng.

Nó không chỉ nuôi lớn một đứa trẻ, mà còn giữ lại phần dịu dàng của con người giữa những tháng ngày khắc nghiệt nhất. Để rồi sau này, khi lớn lên, đứa trẻ có thể không nhớ hết những tiếng bom năm ấy, nhưng chắc chắn sẽ nhớ cảm giác được chở che trong tiếng ru của mẹ.

Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ,
nhưng không thể lấy đi lời ru.

Và chính những tiếng ru nhỏ bé ấy
đã góp phần giữ cho một thế hệ
lớn lên mà không đánh mất niềm tin vào cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn