Bài viết

Tiếng Ru Giữa Rừng Già

Tại một trạm phẫu thuật dã chiến trong hang đá ở Trường Sơn năm 1967, đơn vị đang cứu chữa cho hơn ba mươi thương binh nặng. Khi một chiếc trực thăng trinh sát của địch đến quần thảo trên đỉnh núi và nã pháo, đứa con chưa đầy hai tháng tuổi của nữ y tá Liên bỗng giật mình khóc thét lên. Nhận thấy nguy cơ bị lộ vị trí đe dọa đến tính mạng của toàn bộ thương binh, Liên đã mưu trí cởi áo cho con bú và cất tiếng hát ru tha thiết để dỗ dành. Nhờ dòng sữa mẹ và tiếng ru kìm nén cảm xúc, đứa trẻ đã nín

Lâm Đồng28/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1967, tại một trạm phẫu thuật dã chiến giấu mình trong hang đá ở Trường Sơn, bầu không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng và máu lạnh. Bác sĩ Hoài đang gồng mình cứu chữa cho hàng chục thương binh vừa được chuyển về từ trận đánh ác liệt trên cao điểm.

Cùng lúc đó, trong một hốc đá nhỏ bên cạnh, y tá Liên – đồng đội của Hoài – đang dỗ dành đứa con đỏ hỏn chưa đầy hai tháng tuổi. Chồng Liên đã hy sinh ở chiến trường miền Hạ, cô nén nỗi đau đưa con theo đơn vị để vừa công tác vừa nuôi con.Một chiếc trực thăng trinh sát của địch bất ngờ lượn lờ ngay trên đỉnh núi. Địch nghi ngờ có căn cứ cứu thương nên bắt đầu nã pháo tọa độ vu vơ vào cánh rừng."Ầm! Ầm!"Mặt đất rung chuyển. Đất đá trên trần hang rơi xuống lả tả. Giữa lúc căng thẳng tột độ ấy, đứa bé trên tay Liên bỗng giật mình khóc thét lên vì sợ hãi.Tiếng khóc của trẻ thơ lanh lảnh vang lên giữa đại ngàn im ắng. Trên cao, chiếc trực thăng dường như đã đánh hơi thấy điều bất thường, nó hạ thấp độ cao và quần thảo ngay phía trên cửa hang.Liên tái mặt. Nếu tiếng khóc không dứt, tọa độ của trạm phẫu thuật sẽ bị lộ. Tính mạng của hơn ba mươi thương binh nặng không thể di chuyển đang nằm trong tay mẹ con cô.Không một phút do dự, Liên cởi phăng cúc áo quân phục, ôm chặt lấy đứa con nhỏ vào lòng. Cô vừa cho con bú để ngăn tiếng khóc, vừa ghé sát tai con khẽ cất lên tiếng ru à ơi bằng chất giọng Nghệ Tĩnh tha thiết. Tiếng ru nhỏ nhẹ, nghẹn ngào nhưng chứa đựng một sức mạnh kỳ diệu:"À ơi... Con ơi con ngủ cho ngoan... Để cho các chú... vẹn toàn tiến công..."Hơi ấm quen thuộc và dòng sữa ngọt ngào của mẹ giúp đứa bé dần nín bặt, rồi chìm vào giấc ngủ ngon lành. Chiếc trực thăng lùng sục thêm một lúc không nghe thấy động tĩnh gì liền nã thêm một loạt đạn vu vơ rồi bay đi hướng khác.Trạm phẫu thuật và tính mạng của các chiến sĩ được bảo toàn trong gang tấc nhờ sự mưu trí và tình mẫu tử vĩ đại của người mẹ chiến sĩ.Nửa thế kỷ sau, đứa bé trong hang đá năm xưa đã là một vị đại tá quân đội. Mỗi lần đứng trước tượng đài những người mẹ Việt Nam anh hùng, ông lại rưng rưng nước mắt nhớ về người mẹ tảo tần và khúc hát ru bằng cả mạng sống giữa rừng già năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn